Bạn cũ

Cái móng chân cái chân phải của mình không hiểu sao nó cứ mọc quặp vào thịt, nhiều khi đâm sâu quá, nhiễm trùng, chân sưng vù. Mình thỉnh thoảng lại phải đi cắt móng chân.
Sáng nay đi cắt cái móng chân tại tư dinh ông giáo sư tiến sĩ D. Ông này làm ở bệnh viện Bạch Mai, nghỉ hưu, mở phòng khám tư, khách rất đông vì ông chữa bệnh hiệu quả, nhẹ nhàng, giá rẻ. Đơn thuốc ông cấp chưa khi nào quá 100.000 đ.

 May cái, ông này hay xem ti vi nên chẳng cần giới thiệu, ông vồ vập nhũn nhặn làm cho mình rất nhiệt tình.
 Đang làm bỗng cả nhà ông nhốn nháo, chạy rần rật, nói năng thầm thầm thì thì, mặt mày ai nấy nghiêm trọng. Ông ấy rỉ tai, nói anh chịu khó chờ chút nhé, sếp thằng con đến chơi.
 Ngó ra cửa, hoá ra thằng X., bạn học cấp hai với mình.
 Nhớ mãi một buổi tối mùa hè 1971, cả chục thằng tắm giếng, thi nhau vuốt chim cho thẳng, móc gàu nước lên. Chim thằng Diệp khoẻ nhất, nó đứng hai tay chống nạnh, cái gàu treo ở chim hơn chục phút không rơi.
 Mình cũng trụ được bốn, năm phút. Thảm thương nhất là chim thằng X., chim nó ngắn một mẩu, gàu móc vào cứ tuột ra.
Ba chục năm sau thằng X. làm xếp to, xếp volga đen không phải chuyện vừa, mình đứng xếp hàng trong hàng cấp sở của tỉnh đón nó. Nó đi qua, phết bàn tay qua tay mình, nói khoẻ chứ! Mình chưa kịp nói lại, nó đã đi qua.
 Tối tỉnh chiêu đãi, quan chức trong tỉnh hầu hết đều lớn tuổi hơn nó, cứ khúm na khúm núm hết dạ anh lại thưa anh tội lắm.
Nó đi lại chỗ mình, đứng sau lưng mình, vui vẻ bóp bóp vai mình, nói, ông này bạn học với tôi, học giỏi lắm, chuyên giải toán cho tôi. Không ngờ ông lại là nhà văn.
 Nó cúi xuống, vẻ thân thiện, vuốt vuốt tóc mình, nói, phải không Lập nhỉ? Mình biết nó nói lỡm, dịch ra là: thế mà bây gìờ tao đang ngồi trên đầu mày Lập nhỉ! Nhưng mình chẳng làm gì được, chỉ ngồi cười trừ.
Cú quá, tối nằm tức không ngủ được. Chợt nhớ đến chim của nó, nghĩ bụng mẹ mày, mày làm to nhưng chim mày có một mẩu thế thì đời mày cũng có ra cái đ. gì. Thế là lại vui, ngủ ngon, he he.

Bây giờ thân tàn ma dại, có mỗi móng chân cũng đi cắt năm lần bảy lượt, nó thì vẫn ngựa xe đề huề. Nhưng mình không cú nữa. Tối nay chắc ngủ ngon. Chỉ hơi hơi tội nghiệp con chim nó thôi. Tự nhiên nhớ con vợ phốp pháp đang đến tuổi hồi xuân của nó. Ngày xưa con mẹ này cũng thích mình, hi hi…
Rút từ Ký ức vụn 1

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *