Chuyện đời lắm nẻo

Ký sự vỉa hè
images
Ngày trước còn đi làm mình rất thích ăn sáng tiết canh lòng lợn ở vỉa hè đầu phố gì quên mất tên, gần phố Nguyễn Du. Ăn lâu ngày quen, cứ thấy mình ra là bà chủ cắt hai miếng tiết to, một khúc dồi, một vốc lòng non, bữa nào cũng giống bữa nào.

Khách ăn sáng quanh đi quẩn lại cũng vài chục anh, tuyệt nhiên không có đàn bà, lâu ngày rồi cũng quen mặt cả. Chẳng biết tên nhau nhưng gặp nhau là gật đầu cái, cười cái, một anh một bàn nhỏ một cái đòn một bát tiết một đĩa lòng một cút nhỏ rượu, vừa ăn vừa nói chuyện râm ran, chuyện gì cũng dễ dàng nhất trí, chưa khi nào cãi nhau.

Ngườì này nói, tiên sư thằng Liverpoll đá ngu thế. Lập tức ngườì kia hùa theo, nói đúng rồi, đá ngu như bò. Người nọ nói, đúng đúng, cái thằng Owen đá như bòi, tôi mất năm xập vì cái thằng đó, tức thế….. Người này nói, tối qua xem ti vi, sư bố cái thằng thứ trưởng nó nói thối inh, ngu thế. Lập tức người kia lên tiếng ngay, tối qua tôi cũng xem, mẹ cái thằng nhà quê. Người nọ nói, ôi giời tôi lạ gì thẳng đó, nó trước kia làm ở sở…

Cứ thế là ồn ào. Toàn nhất trí không, hay cực.

Có hai ngươì đàn ông chưa bao giờ ăn sáng nhưng luôn có mặt, cả hai đều mù, chừng bốn năm mươi tuổi. Ngườì thứ nhất gọi là ông sáo mũi. Ông thổi sáo mũi ăn xin, chuyên ngồi gốc cây thổi hết bài này sang bài khác. Thoạt nhìn cứ tưởng ông ngồi thổi sáo vi vu chơi vui, không quan tâm đến ai, nhưng hễ có người vào quán là ông rời gốc cây đi đến, rê cái sáo ngoáy hai vòng trước mặt khách rất điệu. Người cho một ngàn, kẻ cho hai ngàn. Xong, ông lại về ngồi gốc cây. Không hiểu sao ông biết ngay người mới đến, đi tới đúng chỗ người đó không hề mò mẫm, cứ y như người sáng. Đụng khi mọi người ồn ào, tranh nhau nhất trí thì ông nhảy ra, rê cái sáo ngoáy hai vòng trước mặt mỗi người. Đang phấn khích chẳng ai tiếc một hai nghìn. Tính ra mỗi buổi sáng ông thu được năm bảy chục nghìn chứ không ít.

Người thứ hai gọi là ông biết rồi. Khác với ông sáo mũi, ông này đi đứng loạng quạng, cái gậy cầm trong tay cứ chấm hai ba chấm bước một bước. Hễ ông bước lệch sang chỗ nào đó, có người nói, đi lối này ông ơi. Ông nói át đi, biết rồi! Và cầm gậy chấm một hai ba chấm bước một bước. Lại đi lệch, người khác nhắc, đi sang bên này ông ơi. Ông lại nói át đi, biết rồi! Giọng như tự ái.

Mình rỉ tai anh ngồi cạnh, nói, hai ông này ở đâu mà sáng nào cũng ra đây? Anh ngồi cạnh nói, ở trên gác… họ là anh em. Ngó lại thì thấy họ giống nhau như lột. Mình gật gù, nói, hay hay… cũng là mù, người này không thấy gì, người kia như sáng. Anh ngồi cạnh cười sật sật, nói, ông sáo mũi là ông mù, ông biết rồi là ông đui. Ông đui là anh, ông mù là em. Mình chả hiểu sao, chỉ nhăn răng cười.

Ông biết rồi không ăn gì, chỉ đứng hóng chuyện. Hễ có ai nói, ông liền nghếch tai về người đó. Bất kì chuyện gì, người ta chưa dứt lời ông đã khua cái gậy cái, nói, đúng rồi… tôi đã bảo rồi chứ! Người này nói, mẹ… thằng trọng tài ngu, việt vị đâu mà việt vị. Ông khua cái gậy, nói, đúng rồi… tôi đã bảo rồi chứ! Người này nói tôi thấy rõ ràng không việt vị, ông khua cái gậy, nói ừ đúng rồi, rõ ràng…. tôi đã bảo rồi chứ! Người kia nói, cái thằng thứ trưởng đó nói lấy dân làm gốc cứ leo lẻo, bố mẹ thì đối xử không ra cái gì, tôi ở gần nhà nó tôi biết. Ông khua cái gậy, nói, đúng rồi… tôi đã bảo rồi chứ, có ra cái gì đâu! Người khác nói, mẹ… tôi thấy rõ ràng nó vừa đứng đái vừa mắng bố nó. Ông lại khua cái gậy , nói, ừ đúng rồi… rõ ràng… tôi đã bảo rồi chứ!

Mình rỉ tai anh ngồi cạnh, nói, ông em thì đi kiếm tiền còn ông anh suốt ngày đứng hóng chuyện, hay nhỉ. Anh ngồi cạnh cười sật sật, nói, thì thằng đui chỉ đạo thằng mù chứ sao. Mình cười khịt khịt. Anh ngồi cạnh rỉ tai mình, nói, họ có vợ chung đấy. Mình ngạc nhiên vô cùng.

Dần dà mới biết họ bị mù bẩm sinh, bố mẹ nuôi họ đến tuổi trưởng thành thì chết, hai anh em sống với nhau. Ông biết rồi đi đứng loạng quạng, tính lại lười. Một hôm ông vỗ vai ông sáo mũi, nói, tao trông nhà quét nhà dọn nhà, chùi nhà, bảo vệ nhà cửa, vân vân. Mày chỉ mỗi việc thổi sáo kiếm tiền thôi, quán triệt chưa? Ông sáo mũi gật gật, nói, quán triệt!

Từ đó ông sáo mũi đi thổi sáo ăn xin, cũng chẳng đi đâu xa, chỉ quanh quẩn cái vỉa hè này thôi, thế mà cũng kiếm đủ ăn, còn mua được cái đài nghe tường thuật bóng đá. Hễ có trận bóng đá là hai anh em hò hét như vỡ chợ. Ông sáo mũi nói, rồi… lên rồi! Ông biết rồi nói, ai lên… ai lên? Ông sáo mũi nói, Hồng Sơn lên rồi!… Hồng Sơn chuyền cho Đặng phương Nam. Ông biết rồi hét, Sơn ơi Sơn… đừng chuyền cho Đặng Phương Nam em ơi, nó đá ra ngoài đấy. Ông sáo mũi nói, bỏ mẹ… mất bóng rồi, thằng Kiatisac có bóng rồi… bỏ mẹ rồi! Ông biết rồi hét vang, Đức Thắng đâu… Đức Thắng đâu… chặn nó lại em ơi, đạp phát dập mẹ xương bánh chè nó đi cho anh!Ông sáo mũi cũng gào lên,  búng phát văng dái thằng Kiatisac cho anh… Đức Thắng ơi!

Tóm lại Thái Lan vẫn thắng. Ông biết rồi cầm gậy đập phát vỡ tan cái ấm, nói, mẹ… lại thua bố nó rồi. .Ông sáo mũi đá vèo cái ghế, nói, sư bố nó chứ… toàn thua thôi, đá gì mà ngu thế. Ông biết rồi lại cầm cái gậy đập phát móp luôn cái soong, nói, đuổi mẹ thằng Riedl cho tao! Ông sáo mũi lại đá vèo cái ghế, hét, đuổi bố thằng Riedl đi!
Nhiều khi người qua đường cứ tưởng hai anh em đang đánh nhau, không, họ chẳng bao giờ đánh nhau, cãi nhau, cho tới một hôm…

Đó là đêm mất điện, trời nóng quá, ông biết rồi lò dò xuống vỉa hè, đứng tựa gốc cây hóng gió. Bỗng có tiếng đàn bà, nói, anh ơi lại đây! Ông  nghếch tai lên, nói , biết rồi! Ông cầm cái gậy khua khua dò xem người đàn bà đứng ở đâu. Người đàn bà là cô điếm già, cầm cái gậy kéo ông lại, nói, em đây lày anh. Ông nói, biết rồi! Và luờ quờ mò tới. Cô điếm già cầm tay ông đặt lên ngực, nói, em có cái lày. Ông nói, biết rồi! Bóp xoa bóp xoa, cười hi hí, nói, hay nhể hay nhể! Cô điếm già cầm tay ông đặt vào háng, nói, em có cái lày lữa. Ông nói, biết rồi! Bóp xoa bóp xoa, cười hi hí, nói, hay nhể hay nhể!

Ông biết rồi ôm chặt cứng cô điếm già, nói, anh làm phát được không? Cô điếm già đẩy ông ra, nói, tiền đâu? Ông nói, biết rồi… đéo có! Rồi bỏ đi. Cô điếm già nói, một hai chục ngàn cũng không có à? Ông nói, biết rồi… đéo có. Ông cầm gậy cứ chấm một hai chấm bước một bước, túc tắc về nhà. Cô điếm già chạy theo kéo áo ông, nói, nếu anh nuôi được em thì em về ở với anh. Ông nói, biết rồi… cô muốn làm vợ tôi à? Cô điếm già nói, vâng. Ông cười cái hậc, nói, o ke… vợ thì vợ. Ông dắt cô điếm già về nhà. Vừa lúc có điện, cô điếm già nói, bật đèn lên anh! Ông nói, đèn để làm gì, rồi ẩn cô điếm già xuống sàn, nói, làm phát mau lên… không mất điện nóng chết. Ông sáo mũi tỉnh giấc, vùng dậy hỏi, ai đấy? Ông biết rồi nói, vợ tao. Ông sáo mũi ngơ ngác, nói, vợ là sao? Ông biết rồi cười cái hậc, nói, đ. mẹ… thằng này hỏi khó thế.

2. Ông biết rồi kẹp cô điếm già suốt đêm. Ông sáo mũi không ngủ được, đi vô đi ra, ngồi ban công thổi sáo hết chục bài, lại ra vỉa hè thổi thêm chục bài nữa trời vẫn chưa sáng. Bực mình ông đá cái ghế, hét to, anh tôi theo gái bỏ em rồi! Ông biết rồi nhả vú hất mặt lên, nói, dưới gầm trời này ai không theo gái, mày nói tao nghe? Ông sáo mũi đứng giữa nhà khóc. Khóc chán, ông đứng thổi sáo. Thổi sáo chán thì đá cái ghế cái, lại hét to, anh tôi theo gái bỏ em rồi! Ông biết rồi nhả vú nhổm đít lên, nói, thằng ngu…. gì mà hét lên thế, vua còn đem đất đổi bướm, mình tao à?

Cô điếm già cười rích rích, bóp ông biết rồi cái, nói, nhà mình không ngăn vách… cứ thông thống. Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép, cười khé khe khe, nói, nhà này toàn đui mù ngăn vách làm gì. Cô điếm già lại cười rích rích, bóp ông biết rồi cái, nói, dưng mà ló cứ đi qua đi lại, xí hổ chết. Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép, cười khé khe khe, nói, sư bố cái này mà biết xấu hổ, bọn đui mù sáng mắt hết rồi! Cô điếm già cười rích rích, nói, mau… ôi mau! Ông biết rồi cười khé khe khe, nói, hay nhể hay nhể.  Ông sáo mũi đứng ban công thổi đau cả mũi trong nhà vẫn chưa xong, ông rút sáo thở hồng hộc, nói, nhà này loạn rồi. Ông biết rồi đi ra ban công, nói, mày không ngủ, còn đứng đó nói năng bậy bạ? Ông sáo mũi nói, anh chị cứ bem bép thế bố ai mà ngủ được. Ông biết rồi nói, biết rồi… ngày xưa bố mẹ bem bép mày không thắc mắc, tao mới bem bép chút xíu mày đã thắc mắc là sao?

Cô điếm già kéo ông biết rồi vào, nói, quần chúng chuyên đề thắc mắc, anh quan tâm làm gì. Ông biết rồi cười khé khe khe, nói, biết rồi… phải phải, nhà này anh tổ trưởng, em tổ phó, nó quần chúng. Cô điếm già túm tóc ông biết rối dúi mặt ông vào háng, cười rích rích, nói, cái lày tổ trưởng chứ! Ông biết rồi cười khé khe, nói, biết rồi… phải phải! Cô điếm già cười rích rích, nói, mau… ôi mau! Ông biết rồi cười khé khe khe, nói, hay nhể hay nhể.  Ông sáo mũi đá cái ghế, nói, tôi ỉa vào ở nhà này nữa, tôi đi đây, rồi bỏ ra khỏi nhà.

Ông biết rồi nhả vú, hất mặt lên, nói, mày đi đâu? Cô điếm già vít cổ ông biết rồi xuống, nói, để chú ấy đi… chú ấy có tự do thì tụi mình mới tự do bem bép chứ. Ông biết rồi cười khé khe khe, nói, biết rồi… phải phải! Cô điếm già cười rích rích, hất lên, nói, tự do lày… từ do lày… ối mau mau! Ông biết rồi cười khé khe khe, nói, biết rồi biết rồi… tự do tự do… hay nhể hay nhể.

Được ba ngày tiền hết, gạo hết. Ông biết rồi vuốt bụng cô điếm già, nói, anh trông nhà quét nhà dọn nhà chùi nhà bảo vệ nhà cửa, em chỉ mỗi việc ra phố kiếm tiền thôi, quán triệt chưa? Cô điếm già nguýt cái, nói, lày… đừng có phát ngôn sai quan điểm. Ông biết rồi nói, biết rồi… nhưng sao? Cô điếm già nói, đó là việc đàn bà, ai lại để đàn ông gánh vác. Ông biết rồi nói, biết rồi… nhưng ai đi kiếm tiền đây. Cô điếm già nói, đàn ông không kiếm được tiền, ai kiếm? Ông biết rồi nói, biết rồi… nhưng anh quen chỉ đạo chú em kiếm tiền thôi. Cô điếm già nói, thế thì phải đi tìm chú ấy về. Ông biết rồi vỗ cô điếm già cái bép, cười khé khe khe, nói, biết rồi… em kiến nghị cực hay. Em ra ngay phố kiếm chú ấy về. Cô điếm già nói, phố lào… cả trăm ngàn phố, em biết phố lào ra phố lào. Ông biết rồi nói, biết rồi… anh chỉ đề ra phương hướng thế thôi, phố nào thì em phải linh động sáng tạo chứ. Cô điếm già tức, kéo tai ông biết rồi, nói, tôi có hai mồm, mồm lào cũng thông suốt cả mà lói không lổi ông. Rồi cô điếm già lôi cổ ông biết rồi dậy, hét, đi… cùng nhau ra phố! Họ đi ra phố, tìm một ngày ròng rã không thấy. Đói, không tiền, họ đóng vai con gái dắt bố mù đi ăn xin.

Ông biết rồi vịn vai cô điếm già hát, những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt… mấy ngàn rồi? Cô điếm già hát, một chiều hành quân được tin em gái mất, chiếc thuyền như vỡ đôi…hai ngàn. Ông biết rồi hát, phút cuối không được nghe nhau nói… mẹ, kiếm tiền mà khó nhỉ. Cô điếm già hát, không nhìn được một lần, dù một lần đơn sơ… lói ngu, tiền kiếm dễ sao tôi phải lấy ông?…Họ tính choảng nhau, nhưng đói quá không choảng nhau được, ngồi tựa lưng nhau thở vào thở ra. Ông biết rồi nói, may… nhờ đói kém mà vợ chồng mình đoàn kết. Ông ôm mặt khóc hu hu, nói, phen này anh phải hy sinh nửa cái bướm cho chú em rồi. Vừa lúc họ nghe tiếng sáo ông sáo mũi, lập tức họ mò đến. Ông sáo mũi đang ngồi tựa gốc cây thổi sáo, cách đó không xa. Cô điếm già dập đầu nói, chú về với chúng tôi, từ nay chúng tôi chủ trương miếng ngon chia đôi, sách hay chung đọc. Ông biết rồi dập đầu nói, em về với anh, từ nay anh chị chủ trương không bem bép. Ông sáo mũi nói,  có chắc không, có bem bép nữa không? Cả hai dập đầu nói, chắc chắc… từ nay anh chị kiên quyết không bem bép.

Họ làm cuộc rượu đoàn viên. Ông biết rồi tu cạn cốc, vỗ vai ông sáo mũi nói, từ nay anh hy sinh chân tổ trưởng cho chú mày. Ông sáo mũi nói, thèm vào. Cô điếm già nói, để tôi nhường chân tổ phó cho chú. Ông sáo mũi nói, thèm vào. Cô điếm già cầm tay ông biết rồi vỗ háng cái bép, nói, cái này  làm tổ trưởng, quán triệt không? Ông biết rồi nói, biết rồi… đành quán triệt chứ sao. Cô điếm già cầm tay ông sáo mũi vỗ háng cái bép, nói, cái này làm tổ trưởng, quán triệt không? Ông sáo mũi nói, thế có loạn luân không? Ông biết rồi nói, biết rồi… loạn nước còn chả lo… loạn luân là cái đinh! Ông sáo mũi gật đầu lia lịa, nói, thế thì o ke o ke..quán triệt quán triệt

3. Quán tiết canh lòng lợn hôm đó bỗng vắng cả ông sáo mũi lẫn ông biết rồi. Mình vỗ nhẹ vai ông ngồi cạnh, nói, này… hai ông mù đâu không thấy? Ông này nói biết được, có khi tranh nhau make love suốt đêm, giờ chưa dậy. Anh thanh niên bàn bên nói, đâu có… họ phân công lao động rất rành mạch, không có chuyện tranh gianh nhau đâu. Mình hỏi, phân công sao? Anh thanh niên nói, vợ ngày là của ông biết rồi, vợ đêm là của ông sáo mũi. Thế là cả hội khách tiết canh lòng lợn bỗng tranh nhau nói, bàn tán râm ran.

Người nói, make love mà lao động à? Người nói, chứ sao, bằng bố lao động ấy chứ! Mọi người cười ha ha ha, nói, chưa có lao động nào lại tranh nhau quyền được lao động như make love. Người nói, ông sáo mũi ban ngày lo đi làm, đêm được hưởng phúc, phân công lao động thế là hợp lý quá. Người nói, ngộ nhỡ ông sáo mũi nhảy về nhà làm phát thì sao nhỉ. Người nói ừ nhẩy… nhỡ ông biết rồi nửa đêm mò sang làm choác thì sao nhẩy. Mọi người cười ha ha ha, nói, đúng rồi đúng rồi… cha chung thì không ai khóc chứ bướm chung thì như Mỹ với I Răc tranh nhau cái mỏ dầu. Mọi người cười ha ha ha, nói, đúng rồi đúng rồi, cái mỏ dầu ấy ghê nhẩy, khoan mãi không hết dầu. Mọi người cười ha ha ha, nói, đếch phải đếch phải… có khi khô mẹ nó dầu rồi, chúng nó mù không biết cứ tranh nhau khoan. Mọi người cười ha ha ha, nói đúng rồi đúng rồi… đàn bà mà khô dầu mỡ coi như vứt vào thùng rác lịch sử, chỉ có bọn đui mù mới đủ can đảm moi ra xào lại thôi. Một người nói, xào khô à? Mọi người cười ha ha ha, nói, xào khô xào khô… mốt bây giờ là xào khô.

Một ông mặc đồ bộ kẻ ca rô trông béo tốt, cái kính trắng đeo trễ trông trí thức, dây chuyên vàng đeo cổ có một hạt ngọc trông giàu có, từ đầu chí cuối cắm cúi ăn, bây giờ mới thông thả ngẩng lên lấy giẩy ăn chùi một vòng quanh mép, lại thong thả lấy giấy ăn khác chùi một vòng nữa quanh mép, hắng giọng cái, nói, mấy ông hết chuyện rồi sao, đang ăn uống cứ phun hết tục tĩu? Nói xong thì chống gối đứng dậy, phủi đít quần mấy phủi, thong thả bỏ đi.

Một người định cãi lại. Một người ngăn lại, nói, mấy đứa nói đúng nên tránh xa, cãi nhau với chúng nó mình thua. Một người nói, mẹ… đến cơ quan toàn nghe nói đúng, về nhà vợ còn không tha, nói đúng suốt buổi, đi ăn sáng lại gặp thằng nói đúng, điên thế. Một người nói, thằng cha nào mà oách thế. Một người nói, thằng này ở phố Hàm Long, nghe nói làm giám đốc giám đeo gì a. Một người nói, đâu có… giáo sư đấy. Một người nói, không phải… chuyên viên trên bộ đó. Một người nói, không có đâu… thằng đó buôn heo thôi, mấy năm nay bỏ nghề, suốt ngày đánh cờ tướng bên phố Bà Triệu. Một người nói, buôn heo đâu mà buôn heo, nó làm đầu nậu sách, nợ đầm đìa, bỏ Hải Phòng lên đây trốn nợ. Một người nói, a nhớ rồi… thằng này là nhà phê bình.

Bỗng trên gác có tiếng hét cô điếm già, rồi soong nồi bát đĩa văng ra từ cửa sổ. Ông biết rồi hét, đ. mẹ mày! Ông sáo mũi hét, mẹ tôi cũng là mẹ anh! Cô điếm già hét, ôi giời ơi…các anh phải đoàn kết thương yêu nhau chứ. Ông sáo mũi hét, mẹ,…. anh chủ trương như cứt. Ông biết rồi hét, sư bố mày thực hiện như đom! Cô điếm già hét, không đánh nhau…. không đánh nhau!

Mọi ngườì lại bàn tán tán râm ran, nói, rồi rồi… Mỹ choảng IRăc rồi. Một người nói, biết ngay mà… ông sáo mũi mò về làm phát bị ông biết rồi bắt được. Một người nói, đếch phải… đêm qua ông biết rồi lấn sân bị ông sáo mũi bắt được. Mọi người ha ha ha, nói, ôi giời mỗi mỏ dầu thối mà anh em choảng nhau, huynh đệ tương tàn.

Dần dần mới biết trăm sự tại cái mỏ dầu thối ấy thật.

Ngày. Ông biết rồi ôm cô điếm già, nói, anh choác được không? Cô điếm già hôn ông biết rồi cái chụt, nói, trên cả tuyệt vời. Ông biết rồi cười khé khe khe, nói,  ông anh có hơn ông em không? Cô điếm già vuốt vuốt ông biết rồi, nói, ôi giời…ông em của anh thì lói làm gì, chỉ tổ mất công tụt quần. Ông biết rồi cười khé khe khe…Cô điếm già rỉ tai ông biết rồi, nói, như vầy như vầy… Ông biết rồi nói, thế à thế à… mẹ, thẳng đểu.

Đêm. Ông sáo mũi ôm cô điếm già, nói, anh uỵch được không? cô điếm già hôn ông sáo mũi đánh chụt, nói, trên cả tuyệt vời. Ông sáo mũi cười hé he he, nói, ông anh của anh thế nào. Cô điếm già vuốt vuốt ông sáo mũi, nói, ông anh của anh thì lói làm gì, chỉ tổ mất công tụt quần. Ông sáo mũi cười hé he he…Cô điếm già rỉ tai ông sáo mũi, nói, như vầy như vầy… Ông biết rồi nói, thế à thế à…tiên sư thằng cha già ác thế.

Đang đêm ông sáo mũi tỉnh dậy, nghe bem bép, bèn mò cái ghế con giáng xuống đầu ông biết rồi, nói, mẹ… anh đề ra chủ trương lại chơi lậu, ăn gian! Ông biết rồi ôm đầu máu, đạp phát trúng bụng ông sáo mũi, nói, tại mày thực hiện như đom, tao phải đứng ra gánh vác. Ông sáo mũi nói, lậu lậu gian gian… anh ăn gian trắng trợn. Ông biết rồi nói, thằng đểu… viện cớ đánh anh mày, tao giết. Họ xông vào nhau đấm đấm đá.

Cô điếm già lấy cây gậy gõ phát lên đâù ông sáo mũi, nói, thôi… không đánh nhau! Lại gõ phát lên đầu ông biết rồi nói, ối giời ơi, các anh phải đoàn kết thương yêu nhau chứ! Ông biết rồi nói, đ.mẹ mày! Rồi đạp một phát vào ông sáo mũi, trượt. Cô điếm già đạp bồi ngay vào bụng ông sáo mũi. Ông sáo mũi tức, vùng dậy nói, mẹ tôi cũng là mẹ anh! Rồi cầm ghế phang vào đầu ông biết rồi, trượt. Cô điếm già phang bồi cái ghế vào đầu ông biết rồi. Cô điếm già lấy gậy gõ phát lên đầu ông sáo mũi, nói, em mà đánh anh ác thế, vỡ mẹ sọ chết thì sao. Lại gõ phát lên đầu ông biết rồi, nói, anh đi đạp đểu em thế, dập mẹ nó dái thì sao. Ông sáo mũi và ông biết rồi lại xông vào đấm đá. Cô điếm già hét vang, ối giời ơi… anh em phải đoàn kết thương yêu nhau chứ…Điếc tai nhức óc cả khu phố.

Mấy hôm liền sáng nào quán tiết canh lòng lợn cũng chuyên bàn chuyện ba vợ chồng ông mù. Người nói, con điếm đểu… nó làm hai anh em đánh nhau để mưu lấy cái nhà. Người nói, con kia sao gan to thế được, phải có kẻ xui nó mới dám làm thế. Ông mặc đồ bộ kẻ ca rô từ đầu chí cuối cắm cúi ăn, bây giờ mới thông thả ngẩng lên lấy giấy ăn chùi một vòng quanh mép, lại thong thả lấy giấy ăn khác chùi một vòng nữa quanh mép, hắng giọng cái, nói, mấy ông hết chuyện rồi sao, chuyện nhà người ta cứ xía vào. Nói xong thì chống gối đứng dậy, phủi đít quần mấy phủi, thong thả bỏ đi.

Một người nói, mẹ… bọn nói đúng nhiều như ruồi, giết mãi không hết. Một người nói, nói đúng không chắc đã lưu manh, nhưng lưu manh thì cầm chắc suốt ngày nói đúng. Người nói, tổ sư cái thằng buôn lậu nói năng như cha bố. Người nói, buôn lậu cái gì, nó là giáo sư đấy, vừa mất dạy. Người nói, giáo sư đếch đâu, nó là nhà nghiên cứu củ c. gì đó, ăn cắp cái laptop của viện trưởng, bị đuổi cổ ra khỏi viện rồi. Người nói, các ông nghe ở đâu đấy, nó là thằng chuyên viên của bộ, bộ trưởng trúc nó cũng trúc theo. Người nói, đếch phải đếch phải… nó chỉ là thằng đầu nậu sách thôi.

Bỗng trên gác có tiếng hét cô điếm già, rồi soong nồi bát đĩa văng ra từ cửa sổ. Ông biết rồi hét, đ. mẹ mày thực hiện như đom! Ông sáo mũi hét, tiên sư anh chủ trương như cứt. Cô điếm già hét, ôi giời ơi… các anh phải đoàn kết thương yêu nhau chứ. Mọi người lại ồ lên, rồi rồi …Mỹ lại choảng IRăc rồi!

4. Năm đó cơ quan mình làm ăn được, xếp cho đi Nha Trang, Đà Lạt, Sài Gòn ăn chơi nhảy múa gần ba tuần mới về. Mình tới quán tiết canh lòng lợn thì ông đồ bộ ca rô đã chùi mép xong, đứng dậy ra về. Mình đá đá chân người ngồi cạnh, hất hàm về phía ông đồ bộ ca rô, nói, tình hình sao rồi? Anh  cười khì khì, nói, ôi chà hay lắm hay lắm. Vừa lúc ông sáo mũi đi tới, rê cái sáo ngoáy hai vòng trước mặt mình. Mình đưa hai nghìn, ông không cảm ơn như mọi khi, bỗng rút cái sáo vung lên, nhảy nhảy, nói, tiền tài như phấn thổ/ nghĩa trọng tợ thiên kim/ con le le mấy thuở chết chìm/ người bạc tình bạc nghĩa kiếm tìm làm chi rồi chìa tay khua khua, nói, hai nghìn hai nghìn… Mình trố mắt ngạc nhiên, người ngồi cạnh cười khì khì, nói, ôi chà hay lắm hay lắm.

Ông biết rồi chống gậy loạng quạng đi ra, vung cái gậy hét to, đồng bào chú ý… đồng bào chú ý!… Máy bay địch cách thành phố năm mươi ki lô mếch… Rồi chìa tay khua khua, nói, hai nghìn hai nghìn. Mình hỏi người ngồi cạnh, điên à? Anh gật gật, nói ừ… điên điên. Mình hỏi, điên cả hai à? Anh lại cười khì khì, nói, ừ điên cả hai, thế mới tài. Mình nói, sao lại điên được! Anh nói, con điếm nó nhè đầu phang cho suốt ngày, không vỡ sọ là may…

Chị tiết canh lòng lợn chạy đến dúi cho hai ông mù mỗi ông mấy nghìn, nói, thôi thôi các anh lên gác cho em nhờ, cứ văn nghệ văn gừng thế này chẳng ai dám vào hàng em. Ông sáo mũi nhăn răng cười, nhảy nhảy, vung cái sáo, há, anh tỉ phận anh/ thà ở lều tranh như thầy Tăng, thầy Lộ/ chớ không ham mộ của Vương Khải, Thạch Sùng/ đạo người anh giữ vẹn, bần cùng sá bao.. Ông biết rồi chĩa cái gậy lên trời bắn tằng tằng tằng, nói, đền nợ nước, trả thù nhà, các đồng chí nhằm thẳng quân thù mà bắn… tằng tằng tằng. Cô điếm già vội vã chạy xuống, kéo tay hai ông mù, nói, về mau về mau. Ông sáo mũi hôn cô điếm già cái chụt, hát, ước gì bướm được gần hoa. Ông biết rồi hôn cô điếm già cái chụt, hát, ước gì mình sánh với ta hỡi mình. Rồi họ múa may, vờn quanh cô điếm già. Ông sáo mũi nhún nhún, hát, ước gì tính sánh với tình. Ông biết rồi nhảy nhảy, hát, Ước gì nhánh bích cành quỳnh thành đôi…

Mình rỉ tai người ngồi cạnh, nói, họ hết đánh nhau rồi à, sao đoàn kết thế?  Anh ngồi cạnh cười khì khì, nói, ừ… tỉnh táo thì đánh nhau như chó mèo,  chờ đến nổi điên mới đoàn kết thương yêu nhau, hay thế!

Ông sáo mũi lại hôn cô điếm già cái chụt, hát, ước gì lan huệ đâm chồi. Ông biết rồi hôn cô điếm già cái chụt, hát, ước gì quân tử sánh người thuyền quyênChị tiết canh lòng lợn chạy tới chắp tay vái hai ông mù, nói, em lạy hai bác… dẹp văn nghệ văn gừng đi, thối hết lòng lợn của em rồi.

Ông đồ bộ ca rô thủng thẳng đi tới, đứng trước hai ông mù, bóp miệng huýt còi, nói, các thủ trưởng! Hai ông mù lập tức rập chân ưỡn ngực đồng thanh nói, có! Ông đồ bộ ca rô nói, theo tôi về sở chỉ huy! Hai ông mù đồng thanh nói, rõ. Hai ông mù vịn vai cô điếm già và ông đồ bộ ca rô rập chân đi đều, vửa đi vừa hát, vừng đông đã hừng sáng, núi non xanh ngàn trùng xa…

Mọi người cười ha ha, nói, hay hay… ông đồ bộ ca rô thế mà hay, văn nghệ văn gừng cứ xón cho chút hư danh là sướng liền, chấp hành liền. Một người nói, hay gì… thằng đểu lắm đấy. Mình hỏi sao. Người này cười nhạt nói, đợi đó mà xem. Mình hỏi, cuối cùng ông đồ bộ ca rô lẻn vào nhà đó làm tổ trưởng à? Người này nói, nó làm mưu sĩ thôi, hư danh cho ba ông đầu rau hưởng. Mọi người ồ lên, nói, phải phải… xui nguyên dục bị bao giờ cũng đắc lợi. Mình hỏi, thế sao cả hai ông mù bị điên một lúc? Người này nói, thì đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nằm bẹp, nó tiêm cho một ông một phát là xong thôi.

Mọi người ồ lên, nói, phải phải… thằng bộ đồ ca rô giỏi giỏi, phen này thế nào nó cũng đưa hai ông mù đi Trâu Quì, cái nhà nó được hưởng, hưởng luôn cái mỏ dầu, nó khoan đã đời nhé…Mọi người cười ha ha ha, nói, cả Mỹ cả I Răc đều thua đồng chí đồ bộ ca rô nhé.

Chị tiết canh lòng lợn ngước lên nguýt cái, xì cái. Mọi người không để ý, cứ cười cười nói nói. Người cười hi hi, nói, hay hay, mẹo hay. Người cười he he he, nói, giỏi giỏi, thằng giỏi. Chị tiết canh lòng lợn ngước lên nguýt cái, xì cái, nói, các bác ơi… các bác ăn mau cho em lấy chỗ đón khách…Mọi người rụt cổ thầm thầm thì thì. Người nói, cẩn thận đấy, khéo không bà này người nhà của ông đồ bộ ca rô. Người nói, phải phải… có khi nó dắt mối cho thằng đó. Người nói, đúng đúng… chúng nó cùng hội cùng thuyền cả đấy.

Hoá ra không phải, trật lấc hết.

Tuần sau ông đồ bộ ca rô và cô điếm già đưa hai ông mù nhập trại Trâu Quì. Xong, ông đồ bộ ca rô nói với cô điếm già, cô đi đâu thì đi, để tôi khoá cửa giữ nhà cho người ta. Cô điếm già trợn mắt há mồm, nói, nhà tôi đây còn đi đâu. Ông đồ bộ ca rô nói, nhà này là của hai ông mù. Cô điếm già nói, tôi là vợ của họ. Ông đồ bộ ca rô nói, cô đừng có nhận xằng, cả phố này ai không biết cô là điếm đứng đường. Cô điếm già tức, nhảy chồm chồm, nói, ối bà con ơi… thằng lày ló lừa tôi… ló xui tôi làm nhà lày tan lát để ló lấy không cái nhà. Ông bộ đồ ca rô tát cô điếm già một tát, nói, con điếm già mồm, cút ngay! Cô điếm già nhảy chồm chồm, nói, cha tiên nhân mày nhứ,  sao mày xui tao… sao mày xui tao sao… cha tiên nhân mày nhứ! Ông đồ bộ ca rô cho thêm một tát, nói, cô nói thêm câu nữa tôi báo người ta bắt liền, tội cô làm hai ông mù hoá điên tôi còn chưa tính. Cô điếm già khóc lóc, nói, ôi giời ơi… l. mình còn chưa tởm bằng mồm thằng lày. Nói xong thì bỏ đi.

Ông đồ bộ ca rô bước ra phố, chị tiết canh lòng lợn gọi lại, nói, này anh kia… đưa chìa khoá nhà hai ông mù đây. Ông đồ bộ ca rô nói, tôi có trách nhiệm giữ nhà cho người ta. Chị tiết canh lòng lợn nói, này… tôi lạ đéo gì mấy ông, thấy chỗ nào ăn cướp được thì ôm trách nhiệm vào mau lắm, đưa chìa khoá đây mau lên! Ông đồ bộ ca rô cười nhạt, nói, thế bà là ai mà dám đòi chìa khoá, đừng có nhận xằng. Chị tiết canh lòng lợn nói, xằng là xằng thế nào… nhà tôi ở đây, hàng họ tôi đây cả phố ai không biết, tôi không giữ nhà cho hàng xóm của tôi thì ai giữ? Ông đồ bộ ca rô cười khẩy, nói, bà đừng có lắm mồm, luớ quớ tôi gọi người ta bắt liền. Tội bà bán tiết canh lòng lợn gây ô nhiễm môi trường, lấn chiếm vỉa hè tôi còn chưa tính. Chị tiết canh lòng lợn tay chỉ miệng quát, này… thằng lưu manh, mày doạ được con điếm già chứ không doạ được tao đâu. Nói rồi chị xông đến bóp vày vò hạ bộ ông đồ bộ ca rô, nói, mày có đem chìa khoá không, tao bóp phát nát bét hai hòn cho ra thằng thái giám  thật luôn, khỏi phải giả danh.

Cả khu phố ùa đến. Người nói, thằng lừa đảo, chìa khoá đưa mau. Người nói, thằng lưu manh, đưa mau chìa khoá! Ông đồ bộ ca rô rút chìa khoá ra đưa cho chị tiết canh lòng lợn, cười cười, nói, gì mà ầm lên thế, tôi thử tinh thần cảnh giác bà con chút thôi mà… công nhận tinh thần cảnh giác của bà con khu phố mình rất cao. Chị tiết canh lòng lợn bê rổ lòng tới, nói, ông khen bà con khu phố à… vậy thì bà con khu phố khen tặng ông một rổ lòng. Dứt lời chị  úp cả rổ lòng lên đầu ông đồ bộ ca rô.

Đám thực khách khen chị tiết canh lòng lợn giỏi giỏi. Người nói, đáng lẽ chị phải tương lên đầu nó rổ lòng thối.  Mọi người cười ha ha, nói, phải phải! Người nói, đáng lẽ chị phải kẹp cái mặt nó vào háng cho chết mẹ nó đi. Mọi người cười ha ha ha, nói ,đúng đúng! Người nói, đáng lẽ chị chà bướm vào mặt nó. Mọi người cười ha ha ha, nói, hay hay!

Chị tiết canh lòng lợn ngước lên nguýt cái, xì cái, nói, thôi… em xin các bác… các bác chỉ chua cáy chua con là giỏi, xếch mé người ta là tài, làm được cái đéo gì đâu. Mọi người ngồi im, mặt đực như ngỗng ỉa. Mình cũng mặt đực như ngỗng ỉa.
Thế là the end, he he.
Rút từ Chuyện nhà quê

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *