Chuyện ở phố Hàng Thùng

Kịch bản điện ảnh

Biên kịch

NGUYỄN QUANG LẬP

Ngõ nhỏ nối thông hai mặt phố chạy dài hun hút, lúc nào cũng thiếu sáng. Ngõ hẹp đến nỗi nếu có hai người đi ngược chiều  thì một người phải đứng nghiêng sát tường cho người kia đi. Đầu ngõ bên này là phố Thuốc Bắc chuyên bán thuốc bắc, thuốc Tây, cùng rất nhiều hàng buôn vặt hàng tạp hóa. Đầu Ngõ bên kia là phố Hàng Thùng, chuyên gò hàn đồ gia dụng bằng tôn, nhôm, sắt. Ngõ này xưa là biệt thự của một tư sản Hà Nội đã cuốn gói vào Miền Nam sau hiệp định Giơ-ne-vơ 1954, chính phủ thu hồi biệt thự này, ngăn ra nhiều căn hộ cho cán bộ công nhân viên chức của Thành phố. Sau nhiều năm tháng mua đi bán lại các căn hộ, bây giờ Ngõ có chừng hai mươi căn hộ, mỗi căn hộ có diện tích không quá 20m2. Ngõ chứa đủ các hạng người, loại công dân có thu nhập thấp, họ là dân tứ xứ về Hà Nội sinh sống.

            Căn hộ nhà ông Tường ở gác hai, chừng 20m2, có gác xép bằng gỗ chứa 9 nhân khẩu.

 

1.Nội-căn hộ ông Tường- sáng sớm.

 

Căn hộ tối đen, cả nhà đang ngon giấc.

Chuông đồng hồ réo.

          Từ đống chăn ở góc phải sàn nhà, một bàn tay gầy guộc tòi ra, hướng về chiếc đồng hồ để bàn đặt ở góc tường, tắt chuông.

 

                                                            ông tường( off)

                                                        ( Gọi khẽ, giọng ngái ngủ)

 

                        Na ơi! Na…

Từ trong đóng chăn bên trái sàn nhà, Na cựa quậy rồi ngồi dậy, cô vươn vai ngáp một cái rõ dài.

Na mười sáu tuổi, mặt đẹp, mắt luôn luôn mở to. Một gương mặt trong vắt, lúc nào cũng như đang cười. Na nhìn về phía đống chăn bên phải sàn nhà.

 Đống chăn cựa quậy, ông Tường lồm cồm ngồi dậy.Ông bật ngọn đèn quả nhót, màu đỏ. Môt vệt sáng đỏ quạch từ ngọn đèn quả nhót loang ra khắp phòng. Ông Tường ngồi lên ghế cạnh chiếc bàn nhỏ, kê ở góc tường, lấy cái điếu cày, thông nõ. Ông tra thuốc, châm lửa kéo một hơi dài.

Tiếng điếu cày rền vang như một tiếng còi thổi gắt.

Ông Tường ngồi yên há miệng, khó thuốc lào tuôn cuồn cuộn. Ông Tường chừng sáu mươi tuổi, người nhỏ , gầy, mặt xương, mắt sâu, lông mày rậm.Ông là bố của ba người con trai trong nhà và bé Na.

Sau tiếng rít thứ hai của điếu cày, ở góc tường bên phải, trong đống chăn tòi ra một đôi chân trần mập mạp, trắng bóc của một phụ nữ. Lát sau Sinh ngồi dậy. Sinh chừng ba mươi tuổi, mập, phốp pháp, một gương mặt khá dâm đãng, môi dày, miệng rộng, bộ ngực lúc nào cũng muốn làm đứt cúc áo.Chị là con dâu trưởng, làm nghề vệ sinh công cộng.

Sinh mặc váy ngắn, nhầu nhĩ, chống gối đứng dậy.

 

                                                            sinh

 

                                    Mấy giờ rồi bố?

 

                                                            ông tường

 

                                    Sáu.

 

Sinh vùng dậy đi thẳng vào toilet. Lát sau mở cửa toilet, nhìn Na.

 

 

                                                            sinh

 

                                    Mày đái không dội nước hả Na?

 

Na vẫn ngồi yên trong đống chăn, mở to mắt nhìn Sinh.

 

                                                            Sinh

 

                                    Mỗi việc đái xong dội nước mà ngày nào

            cũng nhắc.Ra dội đi!

 

                                                                        ông tường

 

                                                Bố đấy.

 

                                                                        sinh

     (Lườm Na, nói để chữa thẹn)

 

                                                Bố đái thì dội nước cho bố, mày cứ ngồi trương

            mắt nhìn à?

 

Từ đống chăn bên phải gốc tường, Hùng ngồi bật dậy, anh lừ mắt với Sinh, chặc lưỡi to một tiếng. Sinh lập tức rụt cổ vào toilet.Đứa con gái ba tuổi nằm cạnh Hùng chợt lồm cồm ngồi dậy, mếu máo gọi mẹ. Hùng bế con lên.Na vùng dậy chạy tới bế đứa bé.

Na lấy bô đặt đứa bé vào bô, nhanh nhẹn lấy khăn lau mặt cho đứa bé. Hùng vùng dậy đi ra cửa, nhảy lên thanh gỗ bắc ngang cửa kéo tay hít thở.Hùng ba mươi lăm tuổi, bộ đội phục viên, chồng Sinh, con trai cả của ông Tường, hành nghề xích lô.

Ông Tường lấy chai nhựa đựng thuốc bắc, rót vào soong nhỏ, đặt lên bếp điện. Xong, ông bật chiếc ti vi Samsung đen trắng. Ti vi đang đưa tin tình hình chiến sự Mỹ tiến công IRắc.

Ông Tường thắp hương, cắm lên bàn thờ treo phía trên chiếc bàn nhỏ. Trên bàn thờ là chân dung một người đàn bà chừng bốn mươi tuổi, đó là vợ ông.

Sinh từ toilet đi ra, với bộ đồ công nhân vệ sinh, moi túi lấy tiền đưa cho Na.

                                                            sinh

 

                                     Cháu ăn gì thì mua cho cháu.

(Chị cúi xuống hôn trán con gái đang ngồi bô)

 Con ăn gì?

 

                                                            bé gái

 

                                    Sữa… với cả bánh rán… với cả bún… với cả xôi…

 

                                                            sinh

 

                                    ừ. Sữa, bánh rán, bún, xôi. Ăn thế mẹ mày

còn vỡ bụng nữa là mày.

(Sinh ngước lên nhìn Hùng đang kéo tay hít thở.)

Anh Hùng ra quán ăn hay mang về?

 

            Hùng không trả lời vợ, vừa kéo tay vừa hít thở, mặt hướng về ông Tường.

 

                                                                        Hùng

 

                                                Mỹ có ăn thịt được IRắc không bố ?

 

                                                                        Ông Tường

 

                                                Biết được.

 

            Hùng kéo thêm một hai cái nữa rồi nhảy xuống, vui vẻ đến chỗ ông Tường lấy điếu cày, xoi nõ, tra thuốc.

 

                                                                        Hùng

 

                                                Tối qua nhà sử học Dương Việt Hà lên ti vi

 nói: IRắc có cả ngàn xe tăng dấu trong sa mạc,

 đợi Mỹ đến là đội cát vùng lên bóp dái Mỹ

 như chơi.

 

                                    ông tường

 

Thằng Việt Hà thì biết gì.

 

            Hùng đang tra lửa để hút, nghe ông Tường nói, nghếch mặt lên.

 

                                                                        Hùng

 

                                                Sao bố bảo bạn của bố thiên kinh vạn quyển?

 

             Ông Tường ngồi yên không nói gì, chăm chú theo dõi Ti vi.

Hùng rít một hơi dài, ngồi tựa vào tường, há mồm nhả khói ra.

            Sinh đã đứng ở cửa, chờ Hùng.

 

                                                                        sinh

 

                                                Anh Hùng, ra quán hay mang về?

 

            Hùng đang say thuốc, hất mặt về phía Sinh.

 

                                                                        hùng

                                                                 (Với Sinh)

 

                                                Ra trước đi.

 

            Sinh nhăn mặt bỏ đi.

            Hùng từ từ quay mặt về phía ông Tường.

 

 

                                                                        hùng

                                                (Nói trong khi đang say thuốc lào. )

 

 Bố ơi…IRắc chắc chết bố ạ.

 

            Từ trên gác xép, vợ chồng Sơn kẻ trước người sau tụt xuống thang sắt treo móc từ gác xép xuống sàn nhà. Sơn là con trai thứ hai của ông Tường, khoảng ba mươi tuổi, hành nghề giáo viên, người ốm yếu, trắng nhợt. Vợ Sơn là Lan, gương mặt phúc hậu, trắng hồng bầu bĩnh. Cô làm nghề bán thuốc Tây dạo. Vốn liếng chỉ trong cái mẹt thuốc Tây.

 Lan chào bố, đi qua đứa bé gái, bẹo má nó rồi chui thẳng vào toilet.

            Na bê nồi sắc thuốc bắc xuống, rót vào bát.

            Sơn sà vào chỗ ông Tường và Hùng, lấy điếu cày cẩn thận xoi nõ.

 

                                                                        Sơn

 

                                                IRắc có chết không bố?

 

                                                                        ông Tường

 

Nói như cụ Khổng, chết mà không chết, không

                                                 chết mà chết, ấy là chết vậy.

 

            Hùng cười hắt ra một tiếng “khơ” ngắn cụt lủn, đứng bật dậy nhanh chóng đi ra cửa.

            Sơn rít điếu cày, say, ngồi không vững, ngước lên thấy bát thuốc bắc Na chìa trước mặt, anh xua tay. Na vẫn đứng bưng bát thuốc chìa ra trước mặt Sơn.

                                                                        ông tường

                                                                        (Với Sơn)

Uống đi.

 

            Sơn bưng bát thuốc, uống từng ngụm nhỏ.

            Na đi xếp chăn chiếu cho cả nhà.

 

                                                                        ông tường

                                                                        (Với Sơn)

 

                                                Mày bỏ thuốc lào đi, uống thuốc mới có tác

            dụng.

 

            Lan từ toilet đi ra, đứng chải tóc trứớc tấm gương nhỏ treo ở tường, nghe ông Tường nói, cô quay mặt lại xem phản ứng của chồng.

            Sơn cúi mặt uống không nói gì.

            Na xếp xong chăn chiếu dưới nhà, leo lên gác xép.

Gác xép được chia ra thành hai ngăn, phân cách bằng tấm ri đô mỏng, có thể nhìn thấy bóng người lờ mờ ở ngăn bên kia.

            Na xếp chăn chiếu ở ngăn bên này, cô nhìn tấm ri đô. Tấm ri đô giật giật theo từng nhịp ngắn. Ngăn bên kia một khối mờ đang chuyển động nhẹ nhàng. Na ngồi quay lưng lại, vội vàng xếp chăn chiếu.

            Ngăn bên kia, Nguyên đang làm tình với vợ. Nguyên hai mươi lăm tuổi, con trai thứ ba của ông Tường, công nhân cơ khí, đẹp trai, to khỏe vâm váp. Vợ Nguyên là Liên, hành nghề thêu ren, nhận hàng về làm ở nhà. Cô có gương mặt như trẻ con, lúc nào cũng tươi rói. Họ trùm hết chăn lên người, mặt Nguyên áp sát mặt Liên, hai tay Nguyên bịt kín miệng Liên.

            Na tụt xuống thang sắt,vặn to hết cỡ volum ti vi rồi đi ra. Tivi đang chương trình ca nhạc, bài hát đang nhẹ nhàng du dương bỗng rống lên rất chối tai.

            Lan vội vàng quờ mẹt thuốc Tây đi ra  cửa.

 Sơn uống vội bát thuốc rồi nhảy đại vào toilet.

Ông Tường ngồi thẳng, tư thế thiền, mắt nhắm nghiền.

            Đứa bé gái ngồi bô trố mắt nhìn ông Tường.

 

2.Nội-ngõ-sáng sớm.

 

+đầu cầu thang gác hai

 

            Cửa căn hộ ông Tường trổ ra đầu cầu thang.

Na đứng tì tay vào lan can  nhìn xuống gầm cầu thang.

            Bà già tám mươi tuổi, mọi người vẫn gọi là bà Tư, già yếu hom hem., tai nghễnh ngãng. Mái tóc bạc trắng, rất đẹp. Bà sống dưới gầm cầu thang, tài sản chỉ có một cái hòm sắt to dài, rỉ rét vừa dùng làm giường vừa cất đồ đạc.

            Bà Tư đang xếp chăn chiếu, cho vào hòm.

Bà Tư cầm cái ghế nhỏ lệt bệt đi ra đầu ngõ, mặt phố Thuốc Bắc.

 

+Lối ngõ

 

Lan lật đật từ đầu ngõ đi vào, cũng vừa lúc một cánh cửa căn hộ tầng trệt mở ra, suýt đập vào đầu Lan. Lan giật mình lùi lại. Một thanh niên mặt mày hầm hố đi ra. Đó là Tó, ba mươi tuổi, vô công rồi nghề, ăn chơi lêu lỏng.

Tó đứng chặn ngang lối Lan vào. Anh nhìn Lan từ đầu đến chân,lại nhìn từ chân đến đầu.

            Lan có vẻ ngượng.

            Tó mỉm cười nghiêng người nhường lối cho Lan.

 

+cầu thang

 

            Na đi xuống cầu thang. Gặp Lan giữa cầu thang.

 

                                                                        Lan

 

                                                Vợ chồng chú Nguyên dậy chưa?

 

                                                                        Na

 

                                                Em không biết.

 

            Lan chạy ngược lên cầu thang. Cô đừng chần chừ giây lát rồi xô cửa bước vào, lát sau cầm hộp Decolgen lật đật đi ra, lật đật lao xuống cầu thang.

 

+lối ngõ

 

Mãi cúi đầu chạy, Lan va vào Tó, cô giật mình nhảy lùi. Tó mỉm cười nghiêng người cho Lan đi. Lan đi qua Tó. Tó vỗ nhẹ vào mông Lan. Lan không thèm phản ứng, tất tả đi ra mặt phố Thuốc Bắc.

            Na lẩn thẩn đi ra mặt phố Thuốc Bắc.

            Hầu hết các căn hộ hai bên ngõ tầng trệt đã mở cửa.

            Na tha thẩn đi và nhìn hết căn hộ này đến căn hộ khác.

 

+Căn hộ bà hàng mã.

 

 Cả phòng chất đầy mặt nạ. Bà Hàng Mã to như cái bồ, trắng bóc, ngực to đùng, vươn lên đế tận cổ và tràn xuống đến gần rốn. Bà ngồi dạng háng giữa đống mặt nạ, vén quần tới tận bẹn, vươn vai ngáp dài.

 

+Căn hộ vợ chồng giáo viên .

 

            Hai vợ chồng đang soạn lại bàn ghế chuẩn bị đón học trò. Họ còn trẻ, chừng bốn mươi tuổi nhưng đã gầy yếu, hom hem.

 

+Căn hộ ông hàng kèn.

(Đối diện căn hộ Vợ chồng Giáo Viên)

 

Ông Hàng Kèn lùn tịt, đen trũi, mặc quần cọc, nằm ngủ vùi giữa sàn nhà. Năm thằng con trai để trần trùng trục nằm nghiêng ngửa ngang dọc quanh ông.Trần nhà lủng lẳng những chiếc kèn đồng vừa mới làm xong.

 

+Căn hộ vợ chồng hưu trí.

 

 Đôi vợ chồng già đang tập thể dục,vợ vừa đi những đường quyền vừa hít thở, chồng  nằm sấp chống tay hít thở.

            Một chú bé ba tuổi, đứng ở cửa, bắt chim đái vọt ra ngõ.

            Na dừng lại đợi chú bé đái xong mới đi qua.

 

+căn hộ giáo sư

 (Đối diện căn hộ Bà Hàng Mã)

 

Na dừng lại trước cửa căn hộ giáo sư Bê.

Cánh cửa khép kín. Ngoài cửa có tấm giấy đề : “Giáo sư Bê chỉ tiếp khách có hẹn trước”.

            Na gõ cửa. Khúc gỗ tròn nhét chặt vào lỗ đục giữa cửa được rút ra. Na dí mắt vào lỗ cửa. Giáo sư Bê đầu hói, đeo kín lão, mặt mày hom hem, áo quần đông- xuân, tất chân tất tay bịt kín toàn thân đang nhìn Na qua lỗ tròn.

 

                                                            Giáo sư

 

                                    Một bánh bao trứng cút, nhá.

 

            Giáo sư đút tiền qua lỗ cửa. Na cầm tiền đi ra ngõ. Giáo sư lấy khúc gỗ tròn bịt lỗ cửa. Lát sau cái bịt lỗ cửa lại rút ra. Mồm giáo sư choán cả lỗ cửa.

 

                                                            Giáo sư

 

                                    Na ơi! Còn thừa tiền mua cho ông hai gói

                              thuốc lào.

 

                        Na

 

Vâng.

 

                        Giáo sư

 

Còn thừa nữa mua cho ông gói tăm, à không,

                              mua hẳn hai gói luôn, cháu!

                              Nhớ Na nha!

 

                        Na

 

Vâng.

 

Na đi về phía phố Thuốc Bắc.

 

+lối ngõ

 

Tó đứng giữa lối Ngõ, đưa tay chặn lại. Na trố mắt nhìn Tó. Tó kéo cổ áo Na cúi nhìn ngực Na một cách sỗ sàng. Na hất tay Tó, cúi xuống luồn qua dưới tay Tó đi ra. Tó vỗ vào đít Na một cái thật mạnh, khiến Na giật nẩy.

 

                                                            tó

Chà, mông con này nẩy rồi!

 

             Na chạy ù ra mặt ngõ.

Một đoàn trẻ con cấp một cắp cặp chen nhau đi vào.

 

3. Ngoại-Mặt Ngõ-phố thuốc Bắc-sáng.

 

+mặt ngõ phố thuốc bắc

 

            Vỡ òa ra tiếng xe cộ, tiếng rao bán hàng rong, tiếng còi thổi gắt. Phố thuốc Bắc tấp nập người đi lại.Tất cả hàng thuốc Bắc đều mở cửa.Vỉa hè đầy những người bán rong đồ ăn sáng, hàng nước chè và những người bán thuốc Tây.

Bà Tư ngồi ở cửa Ngõ, sát lối vào. Bà cầm cối giã trầu, tay giã trầu nhưng mắt lơ đễnh nhìn phố phường.

Na đi ra, nhìn bà Tư mỉm cười.

 

                                                            bà tư

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

Na cười cười, không nói gì, đi thẳng về những hàng ăn bán rong.

Tó đi ra, đứng tựa tường ngay cửa ngõ, rút thuốc hút.

 Bà Hàng Mã bưng bát phở đi vào.

 

                                                            Bà Tư

                                                (Với Bà Hàng Mã)

 

                                    `Mấy giờ rồi?

 

            Bà Hàng Mã không trả lời, đẩy nhẹ Tó ra một bên rồi lật đật đi vào.Tó mất đà, suýt ngã vào bà Tư.

 

                                                            bà Tư

                                                    (Với Tó)

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

                                                            Tó

                                                (Dí sát mồm vào tai bà Tư)

 

                                     Còn đúng một ngàn giờ nữa….bà ạ.

                                                           

bà tư

 

                                                Lâu thế à?

 

                                                                        Tó

 

                                                Vâng, lâu. Chết khó lắm, bà đừng có tưởng bở.

 

                                                                        bà tư

                                                            (Cười hắt ra)

 

                                                Thế à?

 

                                                                        Tó

 

                                                Vâng.

 

 

            Na tay bưng bát bún, tay xách túi ni lông đựng bánh bao, thuốc lào, tăm đi dọc  hè phố.

            Na đến đầu Ngõ cũng vừa lúc người chở than cám vo viên chở đầy hai sọt than đang đẩy xe  vào Ngõ.

            Bà Hàng Mã đi ra, đứng chặn ngay cửa Ngõ.

 

                                                            Bà Hàng Mã

 

                                    Ngõ này không ai lấy than của mày nữa đâu.

 

                                                Người chở than

Sao ạ?

 

                                                Bà Hàng Mã

 

Than trộn bùn, thổi mãi chẳng đỏ. Cả Ngõ

                               suýt chết ngạt vì khói than nhà mày.

 

                        người chở than

 

Cô nói thế nào ấy chứ, ai cũng khen than nhà 

cháu đượm.

 

            bà hàng mã

 

                              ừ, ai khen thì đưa đến bán cho họ.

 

            người chở than

 

                           Vâng.

 

            Nói rồi Người Chở Than gò lưng cố đẩy xe vào. Bà Hàng Mã đứng vừa khít bề ngang của ngõ, trợn mắt với Người Chở Than.

 

                                                            bà hàng mã

 

                                    Đã bảo đi chỗ khác bán!

 

                                                            Người chở than

 

                                    Cô bảo thế nào ấy chứ….

 

            Người chở than vẫn cố đẩy xe vào. Tó đứng cạnh, cầm lấy ghi đông xe  Người Chở Than.

 

                                                            tó

 

                                    Thằng này lì nhỉ!

                                    Cút!

 

Tó đẩy mạnh. Người và xe Người Chở than ngã chỏng gọng. Than đổ ra đường. Người chở than lồm cồm bò dậy nhìn Na và  bà Tư cầu cứu.

 

                                                            Bà tư

                                                (Với Người Chở Than)

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

             Cái nhìn méo xệch của Người Chở Than.

Na cúi mặt đi vào lối Ngõ.

 

4. Nội-lối ngõ-sáng

 

 Tiếng trẻ con đồng thanh đọc bài vang vang

 

+Căn hộ ông hàng kèn.

 

Ông hàng kèn mở cửa, nhìn sang căn hộ  Vợ chồng Giáo Viên vẻ khó chịu, đóng cửa cái rầm.

 

+ Căn hộ giáo sư.

 

Giáo Sư lấy bông nhét tai cẩn thận, rồi đi về phía cửa.

Ngoài cửa. Khúc gỗ tròn được rút ra, mồm Giáo Sư dí sát lỗ tròn.

 

                                                giáo sư

 

                        Na ơi! Na…

 

 Na lật đật đi về phía căn hộ Giáo Sư.

Cánh cửa căn hộ Giáo Sư hé mở, Na tuồn túi ni lông đựng bánh bao vào.Cánh cửa lập tức khép lại.

Giáo Sư nhìn Na qua lỗ tròn.

 

giáo sư

 

Thừa bao nhiêu tiền lẻ, ông cho hết mà mua quà, nha!

 

                                                Na

 

                         Cháu mua hết rồi, còn đâu?

 

                                                giáo sư

 

                        Hết rồi à? Hết rồi thì ông cảm ơn, nha!

 

                                                na

 

                        Vâng.

 

Na bưng bát bún lên gác hai.

Giáo Sư lấy khúc gỗ, nhanh chóng nút cái lỗ tròn ở cửa.

Ngõ chợt im ắng trở lại.

            Tiếng kèn đồng nổi lên, lúc đầu còn thưa thớt, sau nhiều dần, to dần.

Bà Giáo Viên  mở cửa, tất tả đi về phía căn hộ Ông Hàng Kèn.

 

+căn hộ hàng kèn.

 

            Ông Hàng Kèn đang thử kèn. Thỉnh thoảng lại phồng mồm trợn mắt thổi.

            Bà Giáo Viên nhón chân nhìn qua cửa sổ.

 

                                                            Bà giáo viên

 

                                    Ông ơi,  be bé cho các cháu làm bài.

 

                                                            ông hàng kèn

                                                            (Nói nhẹ nhàng, vẻ lịch lãm)

 

                                    Tại kèn kêu chứ tôi có kêu đâu? Chị không

                         thấy mồm tôi câm như hến đây à?

 

bà giáo viên

 

                                    Ông ơi …ông chịu khó im cho một giờ…

 

ông hàng kèn

 

                                    Chị ơi, tôi làm quần quật hai bốn tiếng mới đủ

cơm nuôi các cháu….

 

            Bà Giáo Viên bực mình, đóng cửa sổ cái rầm, hầm hầm đi về căn hộ của mình.

 

5. Nội- căn hộ ông tường-sáng.

 

Sơn kê cái bàn gỗ xếp nhỏ, ngồi bệt giữa nhà, chấm bài. Đứa bé gái đang nghịch đồ chơi. Na ngồi đối diện với ông Tường, mắt mở to nhìn ông Tường. Ông Tường rít điếu thuốc lào, thong thả mở cuốn sách dày cộp, đen sì ra đọc.

 

                                                            ông tường

                                                            (Đọc rỉ rả)

 

                                    Lữ Thúc Giản nói: Ăn cơm, chưa nhai chớ nuốt

 ngay; đi đường, chưa xem xét chớ đi ngay; đối

với người chưa kén chọn, chớ kết bạn ngay. Lời

nói, chưa nghĩ ngợi chớ nói ngay; công việc, chưa

nghĩ ngợi chớ làm ngay.

 

            Na nhìn không chớp vào miệng khô héo của ông Tường đang khép mở, tuồng như Na chỉ chú ý cái miệng khép mở của ông Tường, chứ không quan tâm những gì ông Tường đọc.

         Sơn thỉnh thoảng ngước lên nhìn ông Tường, vẻ sốt ruột.

        Từ trên gác xép, Liên tụt xuống thang, mặt mày tươi rói.

 

                                                Liên

 

                        Con chào bố!

Dứt lời, Liên chui tọt vào toilet tắm, lát sau đã nghe Liên khe khẽ hát. Ông Tường vẫn không ngẩng lên, vẫn rỉ rả đọc.

 

                                                            ông tường

 

                                    Trâu Nam Cao nói : Người ta đối với sự việc,

nếu trong lòng có dục vọng thì sinh phiền phức,

không dục vọng thì sẽ giản dị; người ta xử trí

sự việc, nếu trong lòng có dục vọng thì khó, không

                               có dục vọng thì dễ….

 

                                                            sơn

 

                                    Bố ơi, em con có biết gì đâu mà bố đọc!

 

                                                            ông tường

 

                                    Chữ không học được thì phải học đức chứ con.

 

                                                            Sơn

                                                (Cúi mặt, lầu bầu)

 

                                    Học đức đâu phải học thế, bố…

 

            Ông Tường lại đeo mục kỉnh, rỉ rả đọc.

 

                                                            ông tường

 

                                    Người ta xem xét người ngoài, nếu trong lòng

có dục vọng thì tối tăm, không có dục vọng thì

sáng suốt…

 

            Từ trên gác xép, Nguyên vén ri đô, nhô đầu ra.

 

                                                            nguyên

 

                                    Mày hiểu gì không Na?

 

            Na quay lại nhìn Nguyên, nhoẻn một nụ cười ngớ ngẩn.

nguyên

 

Anh Sơn, xưa bố dạy tụi mình, đạo khả đạo…cái

 gì nhỉ?

 

                                                            Sơn

 

                                    Đạo khả đạo phi thường đạo.

 

                                                            ông tường

 

                                    Đạo khả đạo vô thường đạo.

                                               

                                                            sơn

 

                                    Phi với vô thì cũng rứa chứ bố!

 

                                                            ông tường

                                                         (cười nhạt)

 

                                    Thế mà mày cũng đi dạy thiên hạ.

 

            Nguyên nhảy ùm xuống sàn nhà.

 

                                                            nguyên

 

Gạo khả gạo phi thường gạo! Con vừa lĩnh một

 mớ tiền thưởng đây bố.Trưa nay con khao cả nhà

 một bữa tiết canh lòng lợn mệt nghỉ!

 

            Liên mở cửa toilet, đi ra.

 

                                                            liên

 

                                    Anh Nguyên, chả cá! Bố thích ăn chả cá!

 

                                                            nguyên

 

                                    Chả cá thì chả cá, xong ngay!

 

                                                            ông tường

 

                                    Tiết canh lòng lợn đi, bỏ lâu ngày cũng thèm.

 

                                                            bé gái

 

                                    Con ăn kem cơ!

 

            Liên bế xốc bé gái lên.

 

                                                            liên

 

                                    ừ, mặc kệ cả nhà tiết canh lòng lợn, thím cháu

mình đi ăn kem.

Chợt có tiếng kèn đồng thổi vang vang, đồng thời là tiếng trẻ con đọc bài như gào rú.

 

                                                            nguyên

 

                                    Rồi! Mỹ, IRắc lại đánh nhau!

 

            Na vụt chạy ra khỏi nhà.

 

6.nội-lối ngõ-ngày

 

Căn hộ Vợ chồng Giáo Viên vang vang tiếng trẻ  đọc bài. Lũ trẻ đồng thanh gào to, gần như hét.

Cửa sổ căn hộ Ông Hàng Kèn chìa ra năm chiếc kèn đồng. Năm đứa con trai Ông Hàng Kèn mắm môi mắm lợi thổi kèn.

Na vụt xuống cầu thang, đi về phía căn hộ Ông Hàng Kèn và Căn hộ hộ Vợ chồng Giáo Viên

            ầm ĩ tiếng trẻ con gào và tiếng kèn.

            Tất cả cửa của các căn hộ trong Ngõ lập tức đóng lại.

            Na hết nhìn căn hộ Ông Hàng Kèn lại nhìn căn hộ Vợ chồng Giáo viên.

            Tó chậm rải tiến tới, anh đứng giữa hai căn hộ, vỗ tay to ba tiếng.

 

                                                            tó

                                                    (Quát)

 

                                    Có câm đi cả không!

 

            Lập tức năm cái kèn đồng rụt vào, im tiếng. Tiếng trẻ con gào cũng tắt.

 

                                                            tó

 

                                    Hàng xóm láng giềng không biết nhường nhịn

nhau thì biến đi! Biến cả đi! Điếc tai ông.

 

            Tất cả im re, không ai lên tiếng.

Tó lại chậm rải đi ra mặt ngõ Thuốc Bắc, đứng dựa tường hút thuốc.

Na tha thẩn đi ra phía mặt Ngõ Hàng Thùng. Chợt đầu mặt Ngõ Hàng Thùng, một thanh niên đang cố đẩy xe chở đầy hai sọt than cám vo viên đi vào Ngõ. Đó là Lâm, mười tám tuổi, chuyên làm và bán than cám vo viên. Lâm đen như củ súng,  gương mặt phúc hậu, nom có vẻ như đần.

Ngõ chật, hai cái sọt than kẹt cứng hai vách tường Ngõ. Lâm rán sức đẩy xe. Chiếc xe đạp chở than không hề nhúc nhích.

Na đứng trố mắt nhìn Lâm.

Lâm lại gò lưng đẩy xe ba bốn lần.

Lâm ngước lên thấy Na.

 

                                                lâm

 

                        Giúp anh mấy!

 

Na tới, kéo ghi- đông xe đạp. Cả Na và Lâm ra sức kéo xe, xe vẫn không nhúc nhích.

Lâm bốc ba viên than chìa ra trước mặt Na.

 

                                                lâm

 

Giúp anh mấy!

 

            Na nhìn Lâm, chần chừ giây lát rồi đỡ mấy viên than đi về phía Giếng Trời.

 

+Giếng trời.

 

Giếng trời là khoảng trống giữa ngõ, dùng để thông khí cho cả ngõ, là khoảng nghỉ ngơi cho cả ngõ. Một khoảng đất trống chừng mười mét vuông, tràn ngập nắng. ở đấy có vòi nước chung cho cả ngõ, mọi người ra lấy nước, giặt giũ ở đấy. Xung quanh đặt mười mấy bếp than của các gia đình trong ngõ.

Cầu thang gác hai đi thẳng xuống giếng trời.

Na đặt mấy viên than cạnh một bếp lò rồi lật đật đi ra.

 

+lối ngõ

 

Lâm lại đưa cho Na mấy viên, Na lại bê chạy vào.

Than đã được bóc hết. Lâm kéo xe không vào Giếng Trời.

 

+Giếng trời

 

Lâm quan sát số than Na đã sắp vào các bếp, cẩn thận đếm số than đặt bên cạnh các bếp rồi ngước lên nhìn Na.

 

                                                lâm

 

                        Cảm ơn nha!

 

Mặt Na không  hề thay đổi.

Lâm tháo hai sọt, đặt chồng lên nhau.

 

                                                lâm

 

                        Em cũng ở đây à?

 

Na vẫn đứng nhìn Lâm.

lâm

 

                        Em không nói được à?

 

Na vẫn không hề thay đổi nét mặt.

Lâm đã cột xong sọt, đẩy xe về phía mặt ngõ Hàng Thùng.

Na chỉ tay về phía mặt ngõ Thuốc Bắc.

 

                                                na

 

                        Đi lối kia rộng hơn.

 

Dứt lời, Na chạy ù lên cầu thang.

Lâm ngơ ngác nhìn theo Na. Một lát, Lâm lúi húi đảo xe, đi về phía mặt Ngõ thuốc Bắc.

 

7. Nội- giếng trời- ngày.

 

Một lúc mười mấy bếp than đều đỏ lửa, khói than bốc lên trắng mờ. Các bà các chị trong ngõ đều quây quần bên bếp than, làm cơm. Họ vừa thổi cơm, vừa rửa rau, làm cá thịt ngay bên vòi nước ở giếng trời.

            Na  tay dắt  Bé Gái, tay cắp nách rổ rau từ gác hai đi xuống giếng trời.

Na tới vòi nước rửa rau, đứa bé đứng bên nghịch nước.

Bà Hàng Mã đang nhặt rau. Bà Giáo Viên xách giỏ thức ăn ngoài phố đi về.

                                                            bà hàng mã

 

                                    Chợ có cá tươi, chị không mua à?

 

                                                            Bà giáo viên

 

                                    Tươi đâu mà tươi, chị. ướp lạnh hết. Nhà tôi

sợ đồ ướp lạnh  lắm chị ạ.

 

            Bà Hưu Trí  bê nồi từ căn hộ của mình chạy ra.

 

                                                            Bà hưu trí

 

                                    Tin mới toanh đây: IRắc vừa bắn cháy một

 trực thăng Mỹ.

 

 

            Bà giáo viên

 

Thế à ?

(Cười he he he )

Tôi đã bảo mà!..Đừng có đùa với ông Hút-xen.

 

            Liên trong bộ đồ tím mỏng tươi tắn từ gác hai đi xuống

 

                                                            Liên

 

Biết bắn cháy thật không, bác? Hay nó hết xăng

 tự rụng?

 

            bà hưu trí

 

Ti vi đưa tin sáng nay đàng hoàng.

 

            liên

      (Với Na )

 

Na, ra phố mua cho chị túm hành!

 

Na cầm tiền, dắt đứa bé đi ra phố. Liên quay lại với Bà Giáo Viên.

 

                                                     liên

 

                                    Bác ơi ti vi thì ti vi . Bác còn nhớ bài này không?

                        (Hát) “Hơ dô trên đất này có cụ già bắn rơi máy

                                    bay hết xăng…”

 

            Mọi người cười, Bà Giáo Viên lại cười he he he.

 

                                                            bà giáo viên

 

                                    Còn câu này nữa (Hát): Huân chương không

lấy đâu, các cụ lấy thịt trâu dễ chia!

 

            Dứt lời Bà Giáo Viên cười he he he. Mọi người cười hùa theo.

 

 

 

8.Ngoại-phố Thuốc Bắc-Ngày.

 

Na cầm túm hành, dắt bé gái tha thẩn đi trên hè phố.

            Đường phố tấp nập người đi lại, đa số xích lô, xe máy và những người gánh hàng rong.

            Lan ngồi bó gối sau mẹt thuốc Tây, mặt ngóng ra đường.

            Phía đầu phố, Lâm chở hai cái sọt không đi tới. Na trông thấy. Cô đứng lại, ngóng theo Lâm. Lâm dần đi qua mặt Na. Na cứ đứng vậy ngóng theo Lâm.

            Một tốp Quản lý thị trường và Công an tiến vào phố.

            Nháo nhác tất cả. Các bà hàng ròng quảy gánh cong đít chạy.

            Lan bưng mẹt thuốc le te chạy vào Ngõ, đứng ở cửa Ngõ ngóng ra xem chừng tốp Quản Lý thị trường và Công an.

            Na và bé gái vẫn đứng yên theo dõi Lâm giữa sự nháo nhác của hè phố.

            Một người đạp xe đạp chở bong bóng bay đi qua mặt Na.

            Bé gái rời tay Na đi theo chiếc xe đạp chở bong bóng, Na không hề hay biết.

            Khi Lâm khuất hẳn, Na tha thẩn đi về Ngõ.

            Lan vẫn đứng thập thò ở đầu Ngõ. Thấy Na một mình đi về, Lan trợn mắt nhìn Na.

 

                                                            lan

Bé Bống đâu rồi?

 

            Na ngơ ngẩn nhìn Lan.

 

                                                            lan

 

                                    Cháu đâu? Vừa nãy chị thấy em dắt bé Bống

đi chợ cơ mà?

 

            Na vẫn trố mắt nhìn Lan.

 

                                                            lan

 

                                    Trời ơi, mày thả cháu đi đâu rồi?

 

            Na sực tỉnh, quay lại nhìn hè phố rồi vứt túm hành chạy ngược trở lại. Lan đặt cái mẹt thuốc cạnh chân bà Tư.

 

                                                            lan

 

                                    Bà Tư trông hộ cháu.

 

            Nói đoạn, Lan te tái chạy theo Na.

            Na đi giữa hè phố, ngơ ngẩn ngó ngược ngước xuôi.

            Na đi bước xuống lòng đường, cứ giữa lòng đường mà đi.

            Một chiếc xe đạp ngáng chân Na. Na ngước lên. Lâm ngồi trên xe, toét miệng cười.

 

                                                            Lâm

 

                                    Đi đâu anh chở đi.

 

            Na trố mắt nhìn Lâm.

 

                                                            Lâm

 

                                    Em tìm gì à?

 

            Na vẫn không nói, cứ ngửa cổ nhìn Lâm.

Lan( Off)

 

                                    Na! Na ơi!

 

            Na ngoái lại.Lan dắt Bé Gái đứng trên vỉa hè, vẫy Na lia lịa.

 

                                                            lan

 

                                    Bống đây rồi! Bống đây rồi!

 

            Na đi về phía Lan, thỉnh thoảng lại ngoái lại nhìn Lâm. Một chiếc taxi đỗ kít trước mặt Na. Na giật mình lùi lại. Người lái xe taxi mở cửa bước ra, túm lấy cổ áo Na.

 

                                                            taxi

 

                                    Mày là người hay lợn, hả?

 

            Lâm lật đật chạy tới.

 

                                                            lâm

 

                                    Em tôi đó, thả ra!

 

            Taxi buông Na hầm hầm đi về xe.

 

                                                            Lâm

                                                    (Với Na)

 

                                    Đi đi em, cẩn thận!

 

            Na đi nhanh lên vỉa hè, chạy ù tới phía Lan.

            Lâm đạp xe đi, vừa đi vừa ngoái cổ nhìn Na. Thỉnh thoảng anh bắt gặp Na ngoái lại nhìn mình.

 

9.Nội-căn hộ ông Tường-đêm khuya.

 

Căn hộ tối đen. Mọi người chìm trong giấc ngủ.

 

+ Gác xép

 

 Lan nằm mở mắt nhìn lên trần nhà.

            Sơn nằm cạnh. Anh khẽ quay lại, ôm riết Lan vào lòng. Lan háo hức vò tóc Sơn.

Họ hôn nhau.

Sơn cầm tay Lan nhét vào quần mình.

Lan kiên trì khởi động cho Sơn.

 

 +Sàn nhà

 

 Na đang nằm ngủ chợt bừng dậy.

Na ngồi im lìm trong đêm.

Góc sàn nhà bên trái, ông Tường nằm ngủ, mồm há hốc, ngáy rất to.

Góc sàn nhà bên phải, vợ chồng Hùng Sinh nằm quay lưng ngủ say sưa.

Na khẽ mở cửa đi ra khỏi căn hộ.

Lan từ gác xép tụt xuống, gần như rơi xuống nền nhà. Cô ngồi tựa vào  thang sắt, trân trố nhìn vào khoảng không đen đặc. Lát sau cô lẳng lặng chui vào toilet.

 

 

+gác xép

 

Sơn trần như nhộng, ngồi bó gối trong màn. Anh tì cằm vào gối, mắt ngước lên trần màn.

 

+toilet

 

Lan khỏa thân ngồi bó gối bất động dưới vòi hoa sen. Chùm nước sáng trắng tưới lên mình Lan dưới ánh đèn đỏ quạch.

 

10.Nội- lối ngõ- đêm khuya.

 

Na tha thẩn đi dọc lối Ngõ, cô dừng lại trước những căn hộ mở cửa sổ, nhìn vào.

 

+căn hộ vợ chồng giáo viên

 

            Ông bà Giáo Cấp Một nằm xoay lưng lại với nhau, cong queo như hai con tôm héo giữa sàn nhà.

 

+Căn hộ bà hàng mã

 

            Bà Hàng Mã mặc yếm, quần cộc nằm dạng chân tay giữa sàn nhà. Một mặt nạ úp lên mặt, một mặt nạ úp lên bẹn. Xung quanh bà là vô số các mặt nạ.

 

+căn hộ giáo sư.

 

Na lấy ngón tay đẩy nút gỗ chèn lỗ tròn ở cửa. Nút gỗ rơi. Na ghé mắt nhìn vào phòng Giáo Sư. Giáo Sư ngủ ngồi, lưng dựa vào tường.Ông vẫn không rời chiếc kính cận, mồm há to thở một cách yếu ớt. Quanh ông đầy những sách vở dày cộp.

 

 Na đi ra mặt phố hàng Thùng. Khu phố vắng, trống rỗng, im lìm.

Na quay trở lại đi về phía cầu thang.

 

+Gầm cầu thang

 

            Bà Tư đang ngồi xếp từng chồng tiền Đông Dương. Bà đếm đi đếm lại chồng này đến chồng khác.

            Na đứng sau lưng bà từ lúc nào.

Bà Tư quay lại, thấy Na, bà giật mình vội vàng quơ tiền vào lòng.

 

                                                na

                                    (Ghé sát vào tai bà Tư)

 

                        Tiền gì bà?

 

                                                bà tư

 

                        Tiền của bà.

 

Na cầm một xấp tiền lên, lập tức bà Tư giật lại.

 

                                                na

 

                        Đông Dương là cái gì ạ?

 

                                                bà tư

 

                        Là tiền. Tiền của bà.

 

Bà Tư nhích lại sát Na, ghé vào tai Na nhưng nói rất to.

 

                                                bà tư

                                         (vẻ bí mật)

 

                        Cháu đừng mách với ai nhá!

 

                                                na

 

                        Vâng. 

 

                                                bà tư

 

                        Không phải tiền của bà. Ông bảo bà cất cho ông.

 

                                                na

 

                        Vâng.

 

                                                bà tư

 

                        Nhà này cũng của ông đấy.

 

                                                na

 

                        Vâng.

 

                                                bà tư

 

                        Ông có mười nhà ở Hà Nội kìa.

 

                                                na

 

                        Ông đi đâu bà?

 

                                                bà tư

 

                        Ông đang trốn trong Sài Gòn.

 

                                                na

 

                        Sao trốn ạ?

 

                                                bà tư

                                          (Vẻ bí mật)

 

                        Việt Minh về, Việt Minh về nhiều lắm.

 

                                                na

 

                        Việt minh là ai ạ?

 

Bà Tư vội vàng bịt miệng Na lại, mắt nhớn nhác nhìn quanh.

 

11.Ngoại-mặt ngõ  phố thuốc bắc-ngày.

 

Lâm chở hai sọt đầy than vo viên đang rẽ vào phố thuốc Bắc..

Lâm xuống xe, đẩy xe lên vỉa hè, chiếc xe nặng, lúc nào cũng như sắp đổ.

Lâm mỉm cười nhìn bà Tư đang ngồi ở đầu Ngõ.

Lâm

 

                                    Bà!

 

                                                            bà tư

 

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

Lâm cho xe tì vào hông, vén tay xem đồng hồ cẩn thận.

 

                                                            Lâm

                                                (Nói to, gần như quát vào tai bà Tư)

 

                                    Tám giờ kém hai bảy phút bà ạ.

 

                                                            bà tư

 

                                    Thế à, lâu nhỉ?

 

                                                            lâm

 

                                    Vâng.

 

Lâm hì hục đẩy xe vào Ngõ.

 

12. Nội- giếng trời-sáng.

 

Lâm đẩy xe đến giếng trời.

Na ngồi ở bậc lên xuống cầu thang từ lúc nào. Thấy Na, Lâm toét miệng cười. Na cũng mỉm cười với Lâm.

Lâm dựng xe. Lần lượt gắp than vo viên đặt cạnh mười mấy cái bếp than.

            Na ngồi nhìn Lâm làm việc, mắt không chớp.

            Thỉnh thoảng Lâm ngoái lại nhìn Na mỉm cười, Na cũng mỉm cười, mắt long lanh trông thật đáng yêu.

Lâm đã đặt xong than cho các bếp, anh vặn vòi nước rửa tay. Anh bệt tay ướt vào quần, lấy chiếc bánh mì kẹp thịt, quay lại phía Na.

 

                                                            lâm

 

                                    Em ăn không?

 

Na lắc đầu.

Lâm bẻ đôi chiếc bánh mì, đi đến đưa cho Na.

 

                                                            Lâm

 

                                    Ăn đi, bánh mì bà Béo, ngon lắm.

 

Rồi Lâm ngồi xuống cạnh Na.

Lâm bẻ bánh ăn nhuồm nhàm.

 

                                                            Lâm

 

                                    Ăn đi.

 

Na ăn.

Họ ăn bánh mì, thỉnh thoảng nhìn nhau mỉm cười.

 

                                                            lâm

 

                        Bánh bà Béo ngon, nhỉ?

 

Na gật đầu.

 

                                                            lâm

 

Có thêm trứng cút, ngon phải biết, nhỉ?

 

Na gật đầu.

 

                                                            lâm

 

                        Anh tên Lâm. Em tên gì?

 

                                                            Na

 

                        Na.

Liên từ trên gác hai đi xuống, cô rón rén lại gần hai người, lấy tay xô đầu hai người va vào nhau đánh cộc.

 

                                                            liên

 

                                    Tình tứ quá nhỉ!

 

Liên cất tiếng cười trong trẻo chạy đi.

Liên đi trong lối Ngõ. Tó đứng giữa lối Ngõ.

Liên đi qua Tó. Tó thò thay vuốt nhẹ mông Liên. Liên không nói gì, bất ngờ co chân đá hất ngược vào hạ bộ Tó. Tó ôm mặt nhăn nhó.

Lâm và Na trông thấy, cả hai nhăn răng cười.

Lâm đứng dậy dắt xe.

 

                                                            na

 

                                    Anh đi đâu?

 

                                                            lâm

 

                                    Anh phải đưa than cho mấy nhà nữa.

 

Lâm đẩy xe đi. Na cứ đứng trơ nhìn theo Lâm.

Lâm chợt quay lại, thấy Na đang nhìn mình.

 

                                                            lâm

 

                                    Có đi chơi với anh không?

 

Na mỉm cười lắc đầu.

 

                                                            lâm

 

                                    Anh đi đây…

 

Na đẩy xe ra khỏi ngõ, mặt phố Hàng Thùng. Na đứng một lúc rồi vùng chạy đuổi theo Lâm.

 

+mặt ngõ phố hàng thùng.

 

Na dừng lại đầu mặt ngõ, đứng nhìn theo Lâm. Bóng lâm đen sì đang luồn lách giữa đường phố đông đúc.

 

13.Nội- giếng trời- ngày.

 

Giếng trời lại đông đúc. Các bà các chị lại quây quần xung quanh những chiếc bếp than. Na cũng có mặt ở đó. Cô giúp Liên rửa rau.

Bà A, bà B, chị C từ ngoài phố xách làn đi vào. Họ đổ rau, cá ra rá rửa quanh vòi nước.

 

                                                            bà A

 

                                    Mọi người biết không, báo đăng đêm qua cả thảy

                                    bảy vụ hiếp dâm.

 

                                                            bà giáo viên

                                                                      (kêu lên)

 

                                    Gớ-ớm!

 

                                                            Bà A

 

                                    Toàn con gái mười sáu mười bảy bị cả thôi.

 

                                                            bà giáo viên

                                                            (Thở hắt ra)

 

                                     Ôi  dà…thời buổi loạn.

 

                                                            bà hàng mã

 

                                    Cha tiên nhân chúng nó chứ, mình thế này thì

 chẳng có ma nào nó hiếp cho.

 

                        bà giáo viên

 

ừ hé.

 

            Và bà cười he he he. Mọi người cười hùa theo.

            Vừa lúc ông Tường từ cầu thang đi xuống.

            Bà Hưu Trí ẩy tay Bà Hàng Mã.

 

                                                            Bà hưu trí

 

                                    Có ông Tường đó kìa.

 

            Bà Hàng Mã liếc xéo ông Tường.

 

                                                            bà Hàng mã

 

                                    Ôi dào…đái ướt quần rồi còn mong gì nữa .

 

 

Bà Giáo viên cấp một lại cười he he he.

Mọi người cười hùa theo.

Liên ngồi cúi mặt cười thầm.

Ông Tường giả tảng như điếc thong thả đi ra phố.

 

                                                bà B

 

                        Ông chẳng nghe gì đâu. Lúc nào cũng như trên

 mây, nhẩy!

 

                        bà c

 

ừ, đầu óc rặt mỗi kinh dịch. Toàn quẻ quẻ quẻ…

kinh lắm!

 

                        bà Hàng Mã

                        (Gọi với ông Tường)

 

Bác Tường ơi!

(Ông Tường dừng lại, ngoái mặt lại)

Quẻ khảm ở dưới, quẻ khôn ở trên

quẻ khôn là bác….còn em quẻ nào?

 

            Bà Giáo Cấp Một lại cười he he he vút lên giữa tiếng cười ran của mọi người.

Ông Tường mặt lạnh tanh túc tắc đi ra phố.

 

                                                liên

                                                (Với Bà Hàng Mã)

 

                                    Cô ơi, bố cháu không thích đùa đâu.

 

                                                            Bà Hàng Mã

 

                                    Kệ bố chồng nhà mày! Bố mày không thích

nhưng tao thích, làm gì nào?

 

            Mọi người lại cười .

            Na nhăn răng cười.

 

 

14.ngoại – đường phố thuốc bắc-đêm

 

+đường phố thuốc bắc

 

            Na lang thang trên vỉa hè. Đường phố vắng hoe. Một người bán bánh mì đạp xe chậm rải, rao lên, dọc khê đặc ngái ngủ. Một đoàn xe máy của tụi thanh niên đua xe phóng quá, tiếng rít lên ghê rợn. Thoáng chốc lại tắt ngấm.

            Nguyên làm ca ba trở về, khoác túi đồ nghề đi thất thểu như người đói. Na trông thấy Nguyên, cô vội vàng nép vào một góc khuất mặt phố.

            Na vừa ló mặt ra đã thấy Nguyên trước mặt.

 

                                                            nguyên

 

Về ngủ đi. Đêm nào cũng thức trắng thế này thì sống sao nổi?

 

                        na

 

Không phải. Em ngủ rồi.

 

                        nguyên

 

Cứ lang thang thế này thì ngủ vào lúc nào?

 

                        na

 

Em vừa đi vừa ngủ.

 

            Nguyên bật cười, anh khoác vai Na lôi đi.

 

                                                            nguyên

 

Giờ này là giờ của bọn mất dạy. Em cứ lang thang thế này nguy hiểm lắm. Em phải biết em lớn rồi, sắp lấy  được chồng rồi đấy!

 

                        na

 

Em mà cũng lấy được chồng a?

 

                        nguyên

ừ.

 

            Na nhìn Nguyên cười ngỏn ngoẻn.

 

                                                            na

 

                                    Anh nói dối.

 

            Họ đi vào lối ngõ.

 

15. nội- căn hộ ông Tường- đêm.

 

+trong nhà

 

Nguyên đẩy cửa, kéo Na vào. Na lăn vào chỗ ngủ của mình, kéo chăn trùm mặt. Nguyên thay quần áo, cất đồ nghề rồi lấy điếu cày chui vào toilet.

+ toilet

 

Nguyên ngồi lên xí bệt, mồi lửa thuốc lào, rít một hơi thật dài.

Nguyên cởi truồng vặn vòi nước, tắm.

 

+gác xép

 

Nguyên leo lên gác xép, nằm xuống cạnh Liên. Anh ôm riết Liên, kéo tuột váy Liên. Liên giữ tay Nguyên lại, ra hiệu ngăn bên kia Lan, Sơn không ngủ. Nguyên buông Liên, nằm yên.

  Ngăn gác xép bên kia, Lan và Sơn  nằm ngửa mặt lên trần nhà,  cả hai không ngủ, mắt mở to trong đêm.

 

+sàn nhà

 

  Na lồm cồm bò dậy, cô lén mở cửa ra khỏi nhà.

Ngay khi cánh cửa vừa khép, Sinh  quay lại ôm lấy Hùng. Hùng  ngái ngủ, hất tay Sinh. Sinh ngồi dậy, cầm tay Hùng lôi dậy. Hùng trì lại, ngủ. Sinh vẫn kiên trì kéo. Hùng vẫn không dậy. Sinh phát mạnh vào mông Hùng một cái, bực dọc nằm quay lưng với Hùng, ngủ.

 

 

16.nội, ngoại- lối ngõ-đêm.

 

+mặt ngõ phía hàng thùng.

 

 

            Na ngồi bó gối nhìn ra mặt đường, rồi ngước lên nhìn vầng trăng lấp ló sau tán lá hàng cây bên đường.

            Na đứng dậy, đi vào.

 

 

+đầu cầu thang gác hai.

 

            Lan ngồi thu lu trong bóng tối, nước mắt dàn dụa.

            Na đi lên, cô đứng sững trước Lan. Lan lặng lẽ chùi nước mắt. Lát sau, Na ngồi xuống cạnh Lan.

 

                                                            na

 

                                    Chị buồn à?

 

                                                            lan

                                                (cười gượng)

 

                                    Em đi ngủ đi, gần sáng rồi.

 

                                                            na

 

Em cũng buồn.

 

            Lan xoa đầu Na.

 

                                                            lan

 

                                    Em còn bé có gì mà buồn?

 

                                                            na

 

                                    Bố bảo không học được sẽ thiệt thòi.

 

                                                            lan

 

                                    Trời sinh voi sinh cỏ, lo gì em.

 

            Na ngồi im rồi bất ngờ quay lại túm tay Lan.

 

                                                            na

 

                                    Anh Sơn em không biết làm chồng à?

 

            Lan nhìn Na không chớp, khẽ thở dài. Cô tì cằm vào đầu Na.

 

                                                            lan

 

                                    Anh Sơn em tốt lắm. Tại chị không biết làm vợ.

 

            Họ ngồi im lìm trong bóng tối.

 

17. nội, ngoại-căn hộ ông tường-ngày.

 

+trong nhà

 

Sơn ném nồi thuốc Bắc vỡ tan.

            Ông tường ngồi trơ ra không biết làm gì.

Ông Tường lẳng lặng đi nhặt mảnh vỡ, lấy giẻ lau nhà.

            Sơn ngồi bệt giữa sàn nhà nhìn ông Tường, nước mắt rân rấn.

            Ông Tường đến lấy điếu cày xoi nõ, tra thuốc, châm đóm.

 

                                                                        sơn

 

                                                Bố ơi, con làm thế nào?

 

            Ông Tường chậm rải ngước lên, trân trố nhìn Sơn. Đóm lửa trong tay cháy đến tàn lụi ông vẫn không hay biết.

 

+ngoài nhà

 

            Lan bưng mẹt thuốc đứng dựa cửa, nước mắt hai hàng.

            Đoạn cô gạt nước mắt đi như chạy xuống cầu thang

 

+lối ngõ

 

            Lan đi như mất hồn trong lối ngõ.

Tó dựa tường, anh cầm vai Lan giữa lại.

 

                                                            Tó

 

                                    Khóc à?

 

Lan gạt tay Tó, đi. Tó đưa chân ngáng Lan lại, tay thò vào lưng quần Lan.

Lan quay lại, giáng cho Tó một tát cực mạnh rồi bỏ đi.

Tó vẫn trơ như không, rút thuốc lá , bật lửa hút.

 

18.Ngoại- vỉa hè phố Thuốc Bắc-ngày

 

Lan ngồi cạnh mẹt thuốc Tây nhìn ra đường phố đang dần đông đúc.

Đường phố mờ dần trước mắt Lan.

Lan gục đầu vào gối ngủ say sưa. Người Đưa Thuốc đi tới đập khẽ vào vai Lan, Lan giật mình choàng tỉnh.

Người Đưa Thuốc rút trong bị mỗi thứ thuốc một vài gói ném vào mẹt thuốc của Lan. Lan nhanh chóng lấy cất vào cái giỏ để cạnh.

 

                                                            Lan

 

                                    Mai đưa thêm mười hộp Albendazol, nha!

 

                                                            Người đưa thuốc

 

                                    Chưa về chị ạ.

 

                                                            Lan

(Chép miệng)

 

                                    Bao nhiêu người hỏi.

 

            Người Đưa Thuốc chực đi, Lan nhổm lên kéo tay giữ lại.

 

                                                            lan

 

                                    Có Viagra không?

                                               

                                                            Người đưa thuốc

 

                                    Dùng hay bán?

 

                                                            Lan

 

                                    Bán.

 

                                                            Người đưa thuốc.

 

                                    Chưa về.

 

                                                            Lan

 

                                    Một vài viên cũng không có à?

 

            Người Đưa Thuốc nhìn Lan đầy ngụ ý.

 

                                                            Người đưa thuốc

 

                                    Thế thì chị nói quách mua dùng để em còn tính.

 

            Lan cười ngượng. Người Đưa thuốc bỏ đi.

 

                                                            Lan

                                                       (Gọi với)

 

                                    Nha! Nhớ nha!

 

                                                            Người đưa thuốc

 

                                    Vâng.

 

 

19. nội –  lốingõ-giếng trời- ngày

 

+giếng trời

 

Gần như cả Ngõ túm tụm quanh giếng trời. Ai cũng lấy khăn bịt mũi.

            Cống thoát bị tắc. Đùn lên bùn đất, phân, rắc rưởi tràn một góc Giếng Trời.

            Na ngồi ở bậc cầu thang nhìn mọi người bán tán.

           

 

                                                            ông hàng kèn

 

                                    Đã ai gọi Công ty vệ sinh chưa?

                                   

                                                            Sinh

 

                                    Rồi. Người ta đem vòi vào hút, chẳng ăn thua.

 

                                                            ông giáo viên

 

                                    Chỉ có cách bới hết đi, mới thông được cống.

 

            Bà Giáo Viên lườm Ông giáo Viên.

 

                                                            Bà Giáo viên

 

Tường cũ nát thế, đào, nhỡ sập tường sập nhà, ai

 chịu trách nhiệm?

 

            sinh

 

                                    Không làm nhanh, chỉ một ngày là cứt tràn Ngõ.

 

            Lâm đẩy xe Than vào, dừng xe nhìn mọi người.

Tó túc tắc đi tới nhìn vào chỗ tắc.

 

                                                            ông hàng kèn

                                                            (Với Tó)

 

                                    Mày thanh niên thanh neo, có cách gì không,

Tó?

 

                        Tó

 

Chỉ có cách là phân công mỗi nhà liếm một ít.

 

            Mấy bà nôn ọe. Mấy ông cười khục khục.

Lâm chạy ù ra Ngõ.

 

                                                            sinh

                                                            (Với Tó)

 

                                    Được. Mày liếm trước đi, tụi tao liếm sau.

 

            Tó cười.

 

                                                            tó

 

                                    A, tôi nghĩ ra người lính tiên phong liếm cống rồi!

 

            Nói đoạn Tó đi về phía căn hộ Giáo Sư.

+ Căn hộ Giáo sư

 

Tó ẩy cái chốt cửa, ghé mắt nhìn vào. Giáo Sư tai nhét bông, miệng đeo khẩu trang, thấy cái chốt cửa rơi ra, vội vàng nhặt lên, nhét vào lỗ. Tó lấy tay chặn cái chốt cửa lại.

 

                                                            tó

 

                                    Khoan!

 

                                                            giáo sư

 

                                    Ô nhiễm ô nhiễm… bác không chịu được ô nhiễm.

 

                                                            tó

Bác ra đi, cả Ngõ đang đợi bác.

 

                                                            giáo sư

 

Bác biết rồi. Vấn đề là áp lực. áp suất trong cống

lớn hơn bên ngoài rất rất nhiều lần.

 

                        tó

 

 Làm thế nào, bác?

 

                        giáo sư

 

Bác đang tính toán. Bác tính toán xong, bác ra…

nha! Nha… Tó Nha!

 

            Giáo sư vừa nói vừa nút lỗ cửa. Tó đạp mạnh vào cửa một cái.

 

                                                            tó

 

                                    Cứt!

 

+lối ngõ

 

            Lâm cầm con cá chuối to bự lừ lừ đi vào.

 

+giếng trời

 

            Mọi người quay ra nhìn Lâm.

            Lâm rẽ đám đông đi về phía ống cống bị tắc. Anh nhét đầu con cá chuối xuống lỗ cống.

            Con cá cữa quậy một lúc rồi dần chui tọt xuống cống.

            “Soạp” một tiếng, cả đóng bùn phân, rác rưởi chui tọt xuống cống.

            Mọi người ồ lên.

            Ông Hàng Kèn chụp lấy hai vai Lâm.

           

                                                            ông Hàng kèn

 

Thằng này khá!

Sinh ôm lấy lưng Lâm.

 

                                                            Sinh

 

                                    Em ơi, giáo sư tiến sĩ còn gọi mày bằng bố.

 

            Lâm cười bẽn lẽn. Anh đến xe chở than, gắp than đặt vào cạnh các bếp. Sinh và Lan quay ra quét dọn. Mọi người tản ra về.

 

            Tó vỗ tay ba tiếng.

 

                                                            Tó

 

                                    ấy! Sao lại về? Mỗi người xì ra mười ngàn trả

 tiền cá tiền công cho thằng này.

 

                        bà giáo viên

 

Gớm! Con cá chỉ ba chục, gì mà mỗi người mười

 ngàn?

 

            Tó lừ lừ tiến lại Bà Giáo Viên, vẻ sừng sộ.

 

                                                            tó

 

                                    Đúng! Con cá chỉ đáng giá ba chục, nhưng cái

 đầu thằng này trị giá ba trăm triệu, bà hiểu chưa,

 bà giáo?

 

                        bà giáo viên

 

Thì ai nói gì đâu!

 

            Mọi người lần lượt rút tiền đưa cho Tó. Tó cầm nắm tiền đưa cho Tó.

 

                                                            Tó

 

                                    Để mai anh thu nốt những hộ đi vắng.Còn ngần

này tiền nữa.

lâm

 

Không. Em chỉ xin tiền cá.

 

                        Tó

 

Cầm lấy chú em. Học gì thì học chứ đừng học

khiêm tốn em ạ, thiệt lắm, hay ho gì đâu.

 

            Lầm chần chừ giây lát rồi cầm tiền. Lâm dắt xe đi ra phía phố Hàng Thùng. Tó đi theo Lâm. Đến căn hộ Giáo Sư, Tó níu Lâm lại, đẩy cửa phòng Giáo Sư mở toang. Giáo Sư đang ngồi thu lu đọc sách giữa sàn nhà, tai nhét bông, miệng đeo khẩu trang.

 

                                                            Tó

                                                (Chỉ Lâm)

 

                                    Thằng này nó tính toán xong xuôi rồi giáo sư ơi!

 

                                                            giáo sư

 

                                    à thế ạ? Tính thế nào?

 

                                                            Tó

 

                                    Dốt cộng dốt bằng hai dốt dốt.

 

            Dứt lời Tó đạp cánh cửa một cái rồi bỏ đi.

            Giáo Sư đứng bật dậy, lột phắt khẩu trang.

 

                                                            giáo Sư

 

                                    Mất dạy!…

Thật không một nền giáo dục nào!…

 

            Lâm đẩy xe đi ra mặt ngõ Hàng Thùng.

            Từ giếng trời, Na chạy ra mặt ngõ Hàng Thùng, đuổi theo Lâm.

 

20.Ngoại- phố Hàng Thùng-ngày

 

Na chạy ra mặt ngõ Hàng Thùng. Vỡ òa ra tiếng đập tiếng gõ chói tai.

            Lâm chuẩn bị lên xe đạp đi.

 

                                                                        na

 

                                                Anh Lâm!

Lâm dừng xe, quay lại.

 

                                                                        Lâm

 

                                                Ơ, Na!

 

            Lâm đẩy xe đến gần Na.

 

                                                                        Lâm

 

                                                Na ăn kem không, anh mua? Hôm nay

 anh nhiều tiền lắm.

 

            Na lắc đầu.

 

                                                                        Lâm

 

                                                Ăn trứng cút nhé!

 

            Na lắc đầu.

 

                                                                        Lâm

 

                                                Thế… đi chơi với anh không?…

Anh hết việc rồi.

 

                                                                        na

 

                                                Chơi đâu?

 

                                                                        lâm

 

                                                Chơi đâu cũng được. Hôm nay anh nhiều

tiền lắm.

 

            Na lắc đầu.

Lâm

 

 

Sao?

na

 

                                                Bố cấm không được ra phố.

 

                                                                        lâm

 

                                                ừ thôi, bố cấm thì thôi vậy. Anh đi đây.

 

            Lâm mỉm cười chào Na rồi lên xe, đạp đi. Ná đứng giữa đường phố tấp nập cứ đứng ngóng theo Lâm.

 

21.Nội- căn hộ ông tường- ngày.

 

Na ngồi đối diện ông tường. Ông Tường đọc rỉ rả bài giảng đạo đức học của ông.

            Bé gái ngồi bô, cầm bánh mì nhỏn nhẻn ăn.

            Sơn ngồi chấm bài giữa sàn nhà.

 

                                                            ông tường

 

                                    La Cảnh Luân nói: sự hưởng thụ của từng

                               người đã có hạn lượng, nếu biết bớt xa hoa, cam

          đạm bạc, có đạo lý lâu dài, thì có thể bồi dưỡng

          được tuổi thọ.

 

            Lan đẩy cửa vào, vẫy vẫy Sơn, rồi nhảy vào toilet, Sơn cũng đi thẳng vào toilet.

 

+toilet

 

                                                            Sơn

 

                                                Gì đấy?

 

                                                            Lan

 

                                    Em có cái này.

 

            Lan vui vẻ chìa ra vỉ viagra. Sơn chộp lấy vỉ thuốc ngắm nghía.

 

                                                            sơn

 

                                    Uống thế nào?

 

                                                            Lan

 

                                    Một lần uống một viên, uống trước một giờ.

 

            Sơn chực bẻ vỉ lấy thuốc. Lan lập tức chộp tay Sơn giữ lại.

 

                                                            lan

 

                                    Không phải bây giờ, nỡm ạ.

 

            Sơn ôm ghì lấy Lam hôn tới tấp.

 

                                                            sơn

 

                                    Em tốt với anh quá.

 

            Lan đẩy nhẹ Sơn ra.

lan

 

                                    Buông em ra, không hàng họ mất hết bây giờ.

 

            Lan chạy ra khỏi toilet. Sơn đứng ngắm đi ngắm lại vỉ thuốc, chợt anh nhảy lên hét to một tiếng.

 

+trong nhà

 

            Lan từ toilet vào nhà, lục tủ lấy thêm hàng rồi lật đật đi ra.

 Ông tường vẫn rỉ rả đọc.

 

                                                            ông tường

 

                                    Ăn uống say sưa no béo, làm tối tăm chí khí

                                    con người. Nếu chỉ cơm hẩm, canh rau thì ruột

 gan thanh thoát, cặn bã không chứa chất trong

bụng, có thể nuôi dưỡng được tinh thần….

 

            Sơn từ toilet ra, đến chỗ ông Tường, chìa vỉ thuốc ra cho ông Tường.

 

                                                            sơn

 

                                    Bố, nhà con kiếm được rồi.

Ông Tường dừng đọc, cầm lấy vỉa thuốc đọc kĩ lưỡng dòng chỉ dẫn trên toa thuốc.

            Mặt ông Tường rạng rỡ.

 

                                                            ông tường.

 

                                    Tốt quá rồi.

 

            Nguyên từ gác xép, vén ri đô, nhóng cổ xuống.

 

                                                            Nguyên

 

                                    Gì thế bố?

 

            Ông Tường vui vẻ chìa vỉ thuốc ra. Nguyên lập tức nhảy xuống.

            Lát sau Liên cũng từ gác xép tụt xuống. Cô cũng chạy lại xem vỉ thuốc.

 

                                                            Nguyên

 

                                    Thuốc này có bán ở ta rồi à?

 

            Ông Tường gật đầu.

 

                                                            Ông tường

 

                                    Bố có nhờ một người bạn bên Mỹ mua hộ, nhưng

                                    bên ấy không có đơn thuốc, không bán.

 

                                                            nguyên

                                                     (Cười vui vẻ)

 

                                    Bố còn mắng hàng lậu nữa không?

                                    (Với Sơn) Em thử một viên nhé?

 

            Liên cấu Nguyên.

 

                                                            liên

 

                                    Thôi ạ!

 

Liên cười bỏ chạy ra ngoài. Mọi người cười vui vẻ. Nguyên ôm lưng Sơn xốc lên  xốc xuống mấy lần.

 

                                                            Nguyên

 

                                     Anh Sơn ơi cố lên! Cố lên! Cố lên!

 

            Ông Tường cười, nước mắt rân rấn.

            Na tranh thủ lúc mọi người ham chuyện, lẻn ra khỏi nhà.

 

22.nội- giếng trời- ngày

 

Lâm vừa đặt xong than cho các bếp ở giếng trời thì Na từ cầu thang chạy xuống.

 

                                                            na

 

                                    Anh Lâm, đi chơi!

 

            Lâm ngước lên, hơi ngạc nhiên.

 

                                                            lâm

 

                                    Bố cho đi chơi à?

 

                                                            na

                                   

                                    Vâng.

 

                                                            lâm

 

                                    ừ, đi nhỉ!

 

            Lâm vội vàng dắt xe ra ngõ, Na lon ton chạy theo.

23.ngoại-đường phố- ngày

 

Lâm chở Na đi trên những đường phố cổ.

            Na chỉ trỏ hỏi Lâm. Lâm cúi xuống trả lời.

            Rồi Lâm lại chỉ trỏ giải thích cho Na điều gì đó.

 

+một góc đường phố.

 

Sinh đang đẩy xe chở rác đi dọc vỉa hè. Cứ đến gần một ngõ phố, Sinh lại cầm chuông rung tay, rung chuông. Mọi người trong ngõ xách thùng rác nhà mình ra đổ. Sinh lại chậm rải đẩy xe đi.

            Chợt Sinh thấy Lâm chở Na đi qua, Na đang ngước lên nói với Lâm gì đó và cười rất tươi.

 

                                                            sinh

                                                (Gọi với theo)

 

                                    Na! Na ơi!

 

            Na không nghe.

            Lâm đạp xe chở Na đi dọc phố và khuất hẳn.

 

24. ngoại- bờ hồ-ngày.

 

Chiếc xe đạp dựng ở góc cây. Na và Lâm ngồi trên ghế đá. Họ ăn kem que.

 

                                                lâm

 

                        Hồ này nhiều rùa lắm. Nhiều con to bằng cái nia.

 

                                                na

 

                        Anh Lâm nhìn thấy à?

 

                                                lâm

 

                        ừ, thỉnh thoảng rùa vẫn nổi lên đấy.

 

                                                na

 

                        Anh Lâm có thích ăn rùa không?

 

                                                lâm

 

                        Có. Nhưng đắt lắm.

 

                                                na

 

                        Em cũng thích.

 

Lâm moi hết tiền trong túi ra.

 

                                                lâm.

 

                        Ngần này tiền có mua được một đĩa thịt rùa

                        không?

 

                                                na

 

                        Thôi, để tiền ăn kem.

 

                                                lâm

 

                        ừ, để tiền ăn kem, nhỉ?

 

Họ ngồi sát bên nhau.

 

                                                na

 

                        Bố em bảo bố em bơi được bên này sang bên kia

                        đấy.

 

                                                lâm

 

                        Anh cũng bơi được.

 

                                                na

 

                        Anh Lâm mà bơi được a?

 

                                                lâm

 

                        ừ, anh bơi được

 

                                                na

 

                        Em chả tin.

 

Lâm cởi phắt áo, nhảy ào xuống hồ. Na kêu “ối” một tiếng rồi đứng bật dậy hồi hộp theo dõi Lâm bơi.

Lâm bơi sang bờ bên kia rồi bơi vòng trở lại.

Na thích thú vỗ tay, nhảy lên.

 

                                                Na

 

                        Anh Lâm ơi cố lên! Anh Lâm ơi cố lên!

 

Lâm bơi đến sát bờ, đứng nhoẻn miệng cười với Na. Chợt mặt Lâm hốt hoảng, anh tính bài chuồn.  Từ sau lưng Na,  hai người bảo vệ xuất hiện, họ đủng đỉnh đi tới chạy chụp lấy Lâm, xách tai Lâm kéo lên bờ.

Na sợ hãi đứng rúm ró.

 

bảo vệ 1

 

                        Táo gan! Ăn cắp cá giữa ban ngày.

 

                                                 lâm

 

                        Cháu không ăn cắp cá. Cháu chỉ bơi thôi.

 

Hai bảo vệ chẳng nói chẳng rằng cứ kéo tai Lâm lôi đi.

Na sợ hãi chạy theo Lâm, nước mắt dàn dụa.

 

25.ngoại -đường phố-ngày.

 

Na đi  giữa đường phố nước mắt dầm dề.

            Hùng đạp xe xích lô đi ngược chiều với Na. Anh thấy Na, liền cho xe vòng trở lại, đuổi theo Na.

            Hùng cho xe đi sát Na.

 

                                                            hùng

 

                                    Na! Đi đâu đấy?

 

            Na không nói cứ cắm cúi đi.

 

                                                            hùng

 

                                    Sao khóc?

Sao khóc… hả?

 

            Na vẫn không nói.Hùng nhảy xuống, túm lấy vai Na.

 

                                                            hùng

                                                            (quát to)

 

                                    Có chuyện gì thì nói đi chớ!

 

                                                            na

 

                                    Anh Lâm không ăn trộm cá.

 

            Na òa khóc to.

 

                                                            na

 

                                    Anh Lâm chỉ bơi thôi, anh Lâm không bắt cá.

 

            Hùng nhìn Na ngạc nhiên.

 

                                                            hùng

 

                                    Lâm nào?

 

            Na đứng giữa đường nức nở khóc.

 

hùng

                                                       (quát to)

 

                                    Lâm nào?

 

            Na càng khóc to hơn.

            Hùng lúng túng không biết làm gì.

            Hùng cầm tay Na lay lay.

 

                                                            hùng

 

                                    Thôi, lên xe anh chở về.

 Đi!….

 Nói nghe, anh thương.

 Đi!…

Không anh cho mấy tát bây giờ!

 

            Na lẳng lặng leo lên xe xích lô.

            Họ đi về phố Hàng Thùng.

 

26. nội-căn hộ ông tường- ngày.

 

Na ngồi đối diện với ông Tường. Dưới sàn, Hùng xoi nõ điếu cày. Sinh đi đi lại lại nhặt nhạnh áo quần bẩn của cả nhà ném vào thau lớn chuẩn bị đi giặt.

 

                                                            sinh

 

                                    Thằng Lâm bán than chứ Lâm nào.  Con thấy

rành rành nó ngồi trước bụng thằng Lâm, nhìn

nhau cười tình tứ lắm. Mới hỉ chưa sạch mũi mà

đã….gay lắm bố ạ.

 

                        Hùng

 

Cô thì lắm chuyện. Ngồi trước bụng thì làm sao?

 

            Sinh lườm Hùng.

 

                                                            sinh

 

                                    Làm sao! Đến khi nó làm sao rồi mới trách sao

 người ta không nói.

 

                        hùng

 

Chà, cô theo tôi từ thủa hỉ chưa sạch mũi, có làm

sao đâu nào? Cô tốc váy lên trước mũi tôi lúc cô

 mấy tuổi, nhớ không?

 

            Sinh bưng thau áo quần lên, nguýt Hùng.

 

sinh

 

                                    Nói như anh thì nói làm gì!

 

            Sinh hất mặt bưng thau áo quần ra khỏi nhà.

            Ông Tường nhìn không chớp vào mặt Na.

 

                                                            ông tường

 

                                    Con theo thằng Lâm từ lúc nào?

 

            Na trố mắt nhìn ông Tường.

 

                                                            ông tường

                                                            (Đập bàn)

 

                                    Từ lúc nào?

 

            Bỗng Na khóc òa.

 

                                                            na

 

                                    Bố ơi anh Lâm không ăn cắp cá!

 

            Ông Tường thở dài ngao ngán.

            Hùng rít một hơi dài điếu cày, ngồi dựa tường phả khói tuôn ra cuồn cuộn.

 

                                                            hùng

 

                                    Được đứa em gái thì dở ngô dở ngọng…

                                    Tam nam bất phúc. Bất phúc mới đúng bố ạ,

chứ đâu chỉ bất phú.

 

            Ông Tường đeo mục kỉnh, giở cuốn sách dày cộp ra.

                                   

                                                            ông tường

 

                                    Thôi, học.

                                    (Đọc đều đều)

                                    Nghê Chính Phủ nói: Tiết kiệm mà biết giúp đỡ

                               người khác là nhân, tiết kiệm mà ít cầu cạnh người

                               khác là nghĩa, tiết kiệm để làm khuôn phép trong

                               nhà là lễ, tiết kiệm để dạy con cháu là khôn.

 

            Hùng ngồi dựa tường ngáp một ngáp rõ dài rồi ngủ nghẹo cổ.

            Na vẫn hai hàng nước mát trân trố nhìn ông Tường.

 

27.Nội- căn hộ ông tường-đêm khuya.

 

Na vẫn hai hàng nước mắt, trân trố nhìn trong đêm.

            Từ gác xép, Lan tụt xuống, cô trần như nhộng. Lan đứng trơ giữa nhà, rồi như người mộng du, lan đi ra khỏi nhà.

            Na ôm tấm chăn chiên mở cửa đi ra.

            Từ gác xép, Sơn tụt xuống. Anh loạng choạng lần tới nơi để điếu cày.

            Sơn ngồi bệt, xoi nõ tra thuốc, châm lửa rít một hơi. Sơn chống điếu cày, gục đầu vào ống điếu. Anh nấc khẽ, đôi vai rung rung rung.

            Ông Tường lồm cồm ngồi dậy, đến bên Sơn.

 

                                                            ông tường

 

                                    Vẫn không được hả con?

 

            Sơn vẫn gục đầu vào điếu cày, lát sau ngẩng lên, nước mắt dầm dề.

 

                                                            sơn

 

                                    Bố ơi, con muốn chết.

 

                                                            ông tường

 

                                    Nói dại con!

 

            Hùng ngồi bật dậy, anh tới ngồi bên Sơn, nhìn Sơn không chớp.

            Từ gác xép, Nguyên tụt xuống tới bên Sơn.

            Bốn cha con nhìn nhau lặng im trong bóng đêm đen đặc.

 

 

 

28.Nội, ngoại-ngõ- gác thượng-đêm khuya.

 

+Ngõ

 

Na đi ra khỏi nhà.

            Na đứng tựa lan can gác hai nhìn xuống gầm cầu thang tầng trệt.

            Bà Tư vẫn đang ngồi đếm tiền Đông Dương bên ngọn ngọn đèn hạt đỗ.

            Na lần cầu thang đi lên. Tận cùng cầu thang, Na đứng ngửa mặt nhìn khoảng trống vuống trổ lên gác thượng.

            Na quyết định chui lên gác thượng.

 

+gác thượng.

 

            Na nhô đầu lên gác thượng.

            Lan lõa thể đứng ôm đầu trong đêm, lặng yên như một bức tượng thạch cao.

            Na leo lên gác thượng, chậm rải đi đến bên Lan, nhẹ nhàng khoác tấm chăn chiên lên mình Lan.

            Lan giật mình quay lại.

 

                                                            lan

 

                                    Sao em biết chị ở đây?

 

            Na không nói, lẳng lặng ngồi xuống. Lan ngồi xuống theo.

            Họ ngồi im không nói một lời nào.

            Na ngồi dịch sát Lan, tì cằm vào đầu gối Lan. Lan trùm chăn lên mình Na.

 

                                                            na

 

                                    Làm vợ khó lắm phải không chị?

 

                                                            lan

 

                                    ừ, khó lắm.

 

                                                            na

 

                                    Thế…làm người yêu?

 

                                                            lan

 

                                    Làm người yêu thì thích lắm.

 

                                                            na

 

                                    Thích lắm hả chị?

 

                                                            Lan

 

                                    ừ, thích lắm.

 

                                                            na

 

                                    Thế thì em làm người yêu thôi.

 

                                                            lan

 

                                    ừ, làm người yêu thôi em ạ. Làm vợ khó lắm…

                                    …..

                                    Thôi, em ngủ đi. Dựa đầu vào chị mà ngủ. Đêm nào

cũng không ngủ thế này thì  sống làm sao?

 

                                                            na

 

                                    Chị hát cho em ngủ đi. Lâu rồi chị không hát,

                                    em cũng không ngủ được.

 

                                                            lan

 

                                    ừ, chị hát đây, em ngủ đi…

 

            Lan vỗ nhẹ vào vai Na, khe khẽ hát một khúc ca trù buồn thăm thẳm.

 

29. nội ,ngoại- ngõ- phố thuốc bắc- sáng

 

+  căn hộ giáo sư

 

 Na đứng trước cửa căn hộ Giáo Sư.

 Giáo Sư đút tiền qua lỗ cửa. Na cầm lấy.

 

                                                na

 

Vẫn bánh bao trứng cút hả ông?

 

                        giáo sư

 

ừ, bánh bao trứng cút. Còn bao nhiêu mua

một tệp giấy ăn cho ông, nha.

 

                        na

Vâng.

 

            Na bỏ đi. Giáo Sư dí mồm vào lỗ cửa.

 

                                                            giáo sư

 

                                    Na ơi! Diêm… mua thêm diêm cho ông nha!

 

                                                            Na

 

                                    Vâng.

 

            Na đi về mặt ngõ Thuốc Bắc.

 

+lối ngõ

 

            Na đi vào lối Ngõ. Tó đứng tựa tường hút thuốc. Na ngần ngại không muốn đi qua Tó.

            Bà Hàng Mã vượt qua Na, vào lối ngõ. Thân bà to bè đi gần  khít Ngõ. Bà đi đến gần Tó. Tó vẫn đứng duỗi chân, không nhúc nhích.

 

                                                            bà hàng mã

 

                                    Tránh ra cho người ta đi!

 

            Tó đứng thẳng lên, khoanh tay trước ngực.

            Bà Hàng Mã nghiêng người đi qua Tó. Bộ ngực đồ sộ của bà chạm vào cùi tay Tó. Tó nhắm mắt mỉm cười, đưa bàn tay cấu nhẹ vào ngực bà.

            Lập tức Bà Hàng Mã trợn mắt phồng má.

 

                                                            bà hàng mã

á a, cái thằng này, trẻ không tha già  không thương!

 

            Bà Hàng Mã xông vào bóp dái Tó.

 

                                                            bà hàng mã

 

                                    Muốn à! Muốn à!

 

            Tó ôm bộ hạ quằn quại. Na tranh thủ chạy ù qua Tó, đi sau Bà Hàng Mã.

 

+mặt ngõ phố thuốc Bắc.

 

            Bà Tư vẫn ngồi trên chiếc ghế đẩu đầu mặt ngõ.

            Bà ngước lền nhìn thấy Bà Hàng Mã mặt mày hằm hằm đang đi tới.

 

                                                            bà tư

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

                                                            bà hàng mã

 

                                    Bà thì giờ nào chẳng giống giờ nào. Hỏi gì lắm,

                                    sốt ruột.

 

                                                            bà tư

 

                                    Thế à?

 

            Bà Hàng Mã lạch bạch bỏ đi.

            Na mỉm cười chào bà Tư.

 

                                                            bà tư

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

            Na mỉm cười không nói gì, đi qua bà.

Tó thủng thẳng đi ra. Đến bên bà Tư, ghé sát tai bà.

 

 

                        Bà biết còn mấy giờ nữa không?

 

                                                bà tư

 

                        Mấy?

 

                                                Tó

 

                        Bốn trăm giờ nữa!

 

                                                bà tư

 

                        Thế à?

 

                                                Tó

 

                        Vâng.

 

Lan lật đật xách giỏ từ phố đi vào Ngõ.

 

                                                Tó

 

                        Lan!

 

Lan dừng lại.

 

                                                Lan

 

                        Cái gì?

 

Tó không nói, nhìn Lan cười cười. Lan bực mình lườm Tó rồi lật đật bỏ đi. Tó đuổi theo Lan.

 

                                                Tó

 

                        Lan!

 

Lan dừng lại. Tó lại nhìn Lan cười cười.

 

                                                Lan

 

                        Sốt ruột!

 

 Dứt lời, Lan lật đật đi vào.

 

30.Nội- căn hộ ông tường-ngày.

 

Lan đẩy cửa bước vào. Nhà không có ai.

            Lan lục tủ tìm thuốc. Tìm hết ngăn này sang ngăn khác, không có.

            Lan leo cầu thang lên gác xép. Chợt Lan sững lại. Nguyên và Liên đang đứng làm tình trên gác xép.

            Gần như Lan tuột tay rơi xuống sàn nhà.

            Lan nằm chết giấc trong giây lát rồi vội vàng lồm cồm bò dậy chạy ra khỏi nhà, quên cả xách theo giỏ.

 

+toilet.

 

            Ông Tường nằm giạng chân tay giữa nền toilet. Vòi hoa sen rót nước thẳng vào bộ hạ của ông.

 

+trong nhà

 

            Ông Tường mở cửa toilet bước ra cũng vừa lúc Lan xô cửa vào, lật đật lấy giỏ chạy đi.

            Ông Tường bước ra cửa.

            Ông thấy Lan vừa chạy vừa ngã dúi dụi dọc lối Ngõ.

            Ông Tường khẽ thở dài.

 

31. ngoại- phố thuốc bắc- ngày.

 

Na xách túi đựng bánh bao đi dọc vỉa hè.

            Đầu phố, Lâm đang chở hai sọt than rẽ vào phố Thuốc Bắc. Na đứng lại theo dõi Lâm.

            Mắt Na sáng lên.

 

+Mặt Ngõ phố Thuốc bắc

 

            Lâm đẩy xe vào Ngõ. Nhác thấy bà Tư, Lâm cười rất tươi.

 

                                                            lâm

 

                                    Chào bà!

 

                                                            bà Tư

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

            Lâm cho xe tì vào hông, vén tay áo cẩn thận xem đồng hồ.

 

                                                            lâm

 

                                    Chín giờ hai mươi, bà.

 

                                                            bà tư

 

                                    Thế à?

 

                                                            lâm

 

                                    Vâng.

 

            Vừa lúc Na đi tới, Lâm mỉm cười chào Na rồi đẩy xe vào Ngõ.

 

32.Nội-lối ngõ- ngày

+ lối ngõ

 

            Lâm vừa đẩy xe vừa ngoái lại nhìn Na.

            Na đi sau, vừa đi vừa mỉm cười đắm đuối nhìn Lâm.

 

+Giếng trời

 

            Lâm dựng xe. Nhanh  chóng  gắp than lần lượt đặt cạnh các bếp.

            Na đứng nhìn Lâm không chớp.

 

                                                            lâm

 

                                    Sao nhìn anh dữ thế?

 

                                                            na

 

                                    Anh Lâm không ngồi tù à?

 

            Lâm cười phì.

 

                                                            lâm

 

                                    Ngồi tù dễ thế thì cả phố đều ngồi tù.

 

                                                            na

                                   

                                    Người ta bắt anh Lâm cơ mà?

                                               

                                                            lâm

 

                                    Đâu có! Anh bắt người ta chứ! Em không thấy anh

bắt người ta xách tai anh đấy à?

 

            Na toét miệng cười.

 

                                                            giáo sư(off)

 

                                    Na ơi, Na!

Na xách túi bánh mì đi về căn hộ giáo sư.

 

+căn hộ giáo sư.

 

            Giáo Sư mở cửa nhận túi bánh mì từ tay Na rồi lập tức đóng lại.

            Giáo Sư nhìn Na qua lỗ cửa.

 

                                                            giáo sư

 

                                    Còn thừa bao nhiêu tiền lẻ, ông cho mà mua

                                     quà, nha!

 

                                                            na

 

                                    Cháu mua hết còn đâu?

 

                                                            giáo sư

 

                                    Hết rồi à?

 

                                                            na

 

                                    Vâng.

 

                                                            giáo sư

 

                                    Hết rồi thì ông cảm ơn, nha!

 

                                                            na

 

                                    Vâng.

 

             Lập tức Giáo Sư lấy khúc gỗ nhét lỗ cửa.

            Na chạy lại phía giếng trời.

 

+giếng trời.

 

Lâm lấy từ giỏ xe đạp một cái bánh mì, đi lại phía Na.

 

                                                Lâm

 

                        Ăn không?

 

Na cười cười không nói gì. Lâm bẻ một nửa bánh mì đưa cho Na.

Họ ngồi bên nhau trên bậc cầu thang dưới cùng.

 

                                                lâm

 

                                    Bánh bà béo ngon nhỉ?

 

Na gật đầu đồng tình.

 

                                                Lâm

 

                        Bà còn quệt cho tí bơ nữa đấy!

 

Na chìa bánh mì ra trước mặt Lâm.

 

                                                Na

 

                         Bơ đâu nào?

 

Lâm lập tức đổi phần bánh mì cho Na.

 

                                                Na

 

                        Đùa đấy, không ăn bơ đâu.

 

Họ ngồi vừa ăn vừa mỉm cười nhìn nhau.

 

                                                Lâm

 

                        Cũng biết đùa à?

 

Na lườm Lâm.

 

                                                Na

Sao không biết!

 

Lâm nhăn răng cười.

Khói từ căn hộ Bà Hàng Mã bốc ra vài sợi nhỏ.

Lâm ngồi dịch lại sát Na hơn.

 

                                                lâm

 

                        Có ăn trứng cút không để anh đi mua?

 

Na lấy trong túi ra một cái trứng cút, chìa ra trước mũi Lâm. Lâm tròn mắt.

 

                                                            Lâm

 

                                     Moi trong bánh bao của giáo sư à?

 

Na cười gật đầu.

 

                                                Na

 

                        Hai trừ một bằng một. Giáo sư một, em một.

 

Lâm nhăn răng cười.

 

                                                Lâm

 

                        Na giỏi nhỉ. Biết cả toán trừ.

 

                                                Na

 

                        Em còn biết toán chia nữa cơ. Hai chia hai

 bằng một. Giáo sư một, em một.

 

            Na cười hồn nhiên.

 

                        Lâm

 

ừ, giỏi nhỉ! Giỏi thế mà không đi học?

Mặt na chợt xịu xuống.

 

                        Na

 

Em thèm vào.

 

                        lâm

Sao?

 

            Mặt Na chợt xịu xuống.

 

                                                            na                                                                   

 

                                    Đi học để người ta bảo mình ngu à?

 

            Nước mắt Na rưng rưng.

            Lâm đặt tay lên vai Na, vỗ vỗ.

 

                                                            lâm

 

                                    ừ thôi, thế thì không đi học nữa.

 

            Na nở nụ cười rất tươi, cô bẻ đôi trứng cút.

 

                                                            na

 

                                    Một chia hai bằng mấy?

 

            Lâm  cười ngượng.

 

                                                            lâm

 

                                    Anh chịu. Toán lớp năm anh không biết.

 

                                                            na

 

                                    Bằng một!Em một, anh một.

(Na nhét nửa cái trứng cút vào mồm Lâm.)

Đúng không?

 

            Lâm vừa nhai vừa gật gù.

 

                        lâm

 

ừ. Đúng. Ngon.

 

            Na nhìn Lâm, gương mặt đầy hạnh phúc.

            Căn hộ Bà Hàng Mã khói bốc to hơn.

 

                                                            giáo sư(off)

 

                                    Cháy! Nhà bà Tâm cháy!

 

            Lâm vụt chạy tới căn hộ Bà Hàng Mã.

 

+Căn hộ Bà hàng mã.

 

            Khói bốc lên cuồn cuộn.

            Lâm vụt chạy đi, lát sau cầm cục gạch to chạy tới ra sức phá khóa cửa.

            Na chạy tới giếng trời, lấy xô hứng nước.

            Cửa mở, Lâm giật lấy tấm chăn phơi sát tường lối ngõ  xông vào nhà, đập túi bụi vào đám lửa bốc lên từ đống hàng mã.

            Na xách hai tay hai xô nước chạy tới. Cô đổ úp vào đống lửa, lại lật đật  xách xô chạy về phía giếng trời.

            Tó chạy ào tới, anh giật lấy cái chiếu  treo trước cửa sổ căn hộ Giáo Sư  xông vào đập lửa tới tấp.

 

+căn hộ giáo sư.

 

            Tấm chiếu che cửa bị tháo đi. Giáo sư loay hoay tìm tấm che, che cửa sổ.

            Tó đạp cửa phòng giáo sư xách xô xông vào nhà, chạy tới bể nước dự trữ của Giáo sư, vục cả hai xô vào bể.

            Giáo sư vội vàng chạy tới giữ tay Tó.

 

                                                            giáo sư

 

                                    Ây ây, nước sạch, đấy là bể nước sạch!

 

                                                            Tó

                                                      (quát)

 

                                    Tránh ra!

 

            Tó quát to đến nỗi Giáo Sư giật mình nhảy lùi, ngã ngồi.

            Tó xách hai xô nước ra cửa. Na chờ ở đó, cô để hai xô không dưới chân Tó, rồi nhanh nhẹn nhận hai xô nước của Tó,chạy đi.

 

+Căn hộ hàng Mã

 

Lâm vừa dội nước vừa đập lửa.

            Lửa dần tắt hẳn.

            Lâm đứng dựa tường thở dốc.Na đi tới, đứng nép bên Lâm.

            Tó đi lại, anh đập mạnh vào vai Lâm.

 

                                                            tó

 

                                    Chú mày khá lắm!

 

            Lâm mặt lấm đầy than, nhoẻn miệng  cười.

 

            Bà Hàng Mã lạch bạch chạy về, vừa đến cửa bà đã khóc rống lên như cha chết.Bà đứng giữa đống tro tàn cứ thế mà tru lên.

            Người từ hai phố Hàng Thùng và Thuốc Bắc chạy vào xem, chật cứng cả lối ngõ.

 

            +căn hộ giáo sư

 

            Giáo sư dí mồm sát lỗ cửa.

 

                                                            giáo sư

 

                                    Còn khóc gì nữa! Chút nữa là tiêu tan cả ngõ này

 rồi. Tôi đã bảo mà, không đề cao công tác phòng

 cháy thì có ngày chuốc lấy tai họa.

 

            Tó đi tới, vỗ mạnh vào lỗ cửa.Thoáng chốc, cái lỗ trống không.

Hai tay đút túi quần,Tó túc tắc đi ra. Tó đi tới đâu, mọi người vào xem đứng chật lối ngõ cứ lùi dần, lùi dần.

            Ngõ lại vắng hoe, chỉ còn Lâm và Na ở giếng trời.

 

+giếng trời

 

              Mặt Lâm đầy nhọ than.

  Na đứng nhìn Lâm cười khúc khích.

 

                                                na

 

                        Xem mặt anh Lâm kìa!

 

                                                lâm

 

                        Sao, đẹp à?

 

Lâm quệt tay đầy nhọ than lên mặt. Na cười to hơn. Lâm lại quyệt nữa, Na cươi rũ rượi. Lâm bất ngờ quyệt tay liên tục lên mặt Na. Na kêu lên, cúi đầu tránh, dúi dụi vào ngực Lâm.

Lâm ôm Na vào lòng.

Họ lặng đi trong giây phút.

Na từ từ ngước lên nhìn Lâm.

Họ hôn nhau, nụ hôn da diết, say đắm.

Hai cái mặt đầy nhọ than áp vào nhau, nồng nàn.

Vừa lúc ông Tường từ gác hai đi xuống. Ông đứng sững giữa cầu thang, trợn mắt nhìn Na và Lâm.

Ông Tường từ từ quị xuống, ngồi bệt giữa cầu thang.

 

33. nội-căn hộ ông Tường- ngày.

 

Na ngồi đối diện với ông Tường. Sau lưng Na là Sơn, Hùng, Nguyên.

            Nước mắt Na đầm đìa.

Mặt ông Tường hầm hầm.

 

                                                ông Tường

Vừa mới nứt mắt đã làm chuyện lăng loàn.

                        Mày có biết mày bao nhiêu tuổi không, Na?

                        Biết không?

 

Na vẫn trố mắt nhìn ông Tường.

 

                                                ông tường

 

                        Biết không?

                        (Đập bàn) Biết không?!

 

Na giật bắn mình.

 

                                                na

                                    (Mếu máo)

 

                        Bố ơi con thích yêu!

 

Ông Tường điên lên giang tay chực tát Na, Hùng nhanh tay đỡ lấy tay ông.

 

                                                Hùng

 

                        Bố ơi con xin!

 

                                                ông tường

                                                (Gầm lên)

 

                        Cấm! Từ nay cấm cửa cái thằng Lâm cứt chó

                         đó, nghe không?(Nhìn ba người con trai trừng

 trừng) Bố dặn chúng mày nghe không?!

 

                        cả ba con trai

 

Vâng ạ.

 

            Ông Tường vớ điếu cày, mồi lửa, ngả người rít một hơi dài.

            Na và  các anh trai vẫn đứng yên lặng trước mặt bố.

 

34.nội-cầu thang-giếng trời- ngày,đêm.

 

+cầu thang

 

            Na ngồi ở giữa cầu thang nhìn xuống giếng trời.Giếng trời trống không.

 Hình ảnh Na và Lâm đùa nghịch, bôi nhọ vào mặt nhau và hôn nhau chập chờn trước mắt Na.

Một người chở than vào. Anh ta dựng xe, gắp than đặt vào các bếp rồi dắt xe đi.

Mọi người ra giếng trời, kẻ rửa rau, người nấu cơm. Khói bếp than dần chầm chậm bốc lên trước mắt Na.

 

+giếng trời.

 

            Bà Giáo Viên cầm một tập phong bì từ ngoài phố đi vào phân phát cho mọi người.

 

                                                            bà giáo viên

 

                                    Phường mời họp dân phố. Sắp giải tán Ngõ này rồi.

          Người ta trùng tu phố cổ.Ai ở đây đều đi hết. Ai

          có giấy tờ gốc mới được Nhà nước đền bù, còn loại

          giấy tờ mua bán trao tay chỉ được hỗ trợ cho chút ít

         thôi.

 

            Nhao nhao lên tất cả.

 

                                                            tiếng lao xao đàn bà

 

                                    -Thế thì chết! Cả ngõ này toàn giấy tờ mua bán trao

 tay!

-Chứ sao!

-Nhà tư sản dinh tê, nhà nước phân phối, bao nhiêu

lần trao đi đổi lại, nào ai thấy giấy tờ gốc?

-Ngày xưa toàn phân phối mồm, làm gì có giấy tờ!

-Nó-ói-ói! Làm gì có chuyện phân phối mồm!

-Dào! Nước nổi bèo nổi, chẳng lo. Tôi cứ ở đây, ai

 làm gì tôi nào!

-ừ đấy!

-Chị ơi, đừng có đùa với ông Nhà nước!

 

+cầu thang

           

            Tiếng lao xao nhỏ dần rồi tắt hẳn.

            Trước mắt Na những làn khói mờ dần, sẫm dần, tối dần.

            Bóng đêm đen kịt. Na ngồi im lìm trong bóng tối.

            Tó chậm rải lên cầu thang, anh đi qua Na, đi mãi lên phía tầng thượng

 

35.Ngoại- tầng thượng-đêm khuya.

 

Lan ngồi bó gối nhìn xuống Hà Nội đêm.

            Tó chậm rải đi đến phía sau Lan. Anh đứng im sau lưng Lan rất lâu.

            Tó bất ngờ ôm lấy Lan.

 

                                                            tó

 

                                    Lan!

 

            Lan kêu lên. Tó bịt miệng Lan, đè ngửa Lan xuống.

            Lan lấy hết sức đẩy Tó.

Tó kéo rách áo Lan.

             Dưới vệt sáng ngọn đèn đường,cái lưng Tó chuyển động mỗi lúc mỗi gấp.

            Hai tay Lan rời ra.

            Lan khẽ kêu lên, túm tóc Tó kéo xuống.

            Tó rời Lan, ngã vật ra.

            Lan chồm dậy, vội vã mặc áo.

            Lan lao tới đánh Tó. Lúc đầu còn cào cấu, tát tai, sau Lan cầm dép nện tới tấp vào mặt Tó.

 

                                                            lan

 

                                    Đồ chó! Đồ chó! Đồ chó! chê-ết đi-i!

Tó ngồi yên cho Lan đánh không hề chống đỡ.

            Lan ngã vật ra thở dốc.

            Tó nhìn Lan, anh lấy tay từ tốn lau máu mũi.

 

                                                            tó

                                                (Chân thành, buồn buồn)

 

                                    Tôi yêu Lan thật mà!

 

            Lan lật sấp, nằm úp mặt khóc nấc lên.

            Tó lẳng lặng bỏ đi.

            Lan nín khóc, nhổm dậy và sững người : trước mặt cô là Na.

            Lan chết lặng nhìn Na.

            Lan lết đến ôm lấy chân Na.

 

                                                            lan

 

                                    Chị lạy em trăm ngàn mớ lạy, em đừng nói

với bố!….

 

36. nội-căn hộ ông tường-ngày.

 

Cả nhà quây quần bên mâm cơm.

            Sinh xới cơm đưa cho mọi người.

Bé gái ngồi cạnh ông Tường. Ông đang gỡ xương cá cho bé gái.

Na không ăn, chống đũa trân trố nhìn Lan.

Lan cúi mặt ăn cơm, thỉnh thoảng len lén nhìn trộm Na.

 

                                                sinh

 

                        Hóa ra cả ngõ không ai có giấy tờ gốc, mỗi

                        bà Tư có.

 

                                                liên

Thì ngõ này xưa là biệt thự của bà Tư mà! Chồng

 bà dinh tê vào Nam, san lại giấy tờ cho bà.

 

                                                sinh

 

                        Hài hước!Sắp chết đến nơi lại ẵm một đống

tiền!

 

                        Hùng

 

Mình cũng phải tính sao chứ bố?

 

                        Nguyên

 

Cũng phải đi thôi bố ạ. Mình ở đây quen chứ

người ngoài nhìn vào thất kinh, không ai hiểu

 nổi.

 

            Ông Tường từ từ ngước lên lườm lườm nhìn Nguyên.

 

                                                            ông Tường

 

                                    Ăn đi!

 

                                                            Na

 

                                    Bố! Chị Lan…

 

            Lan giật mình, đánh rơi đũa.

 

                                                            na

 

                                    Chị Lan nói: yêu thì thích lắm!

 

            Hùng phì cười phun cả cơm ra mâm. Sơn, Nguyên ngậm miệng cười khục khục.Ông Tường lại từ từ ngước lên lườm lườm nhìn Na.

 

                                                            Ông tường

                                                            (Khẽ dằn giọng)

Câm mồm!

 

            Nhìn thấy rõ mặt Lan tái đi, cô đang run lên.

 

37.Nội, ngoại-mặt ngõ phố thuốc bắc-ngõ-ngày.

 

+mặt ngõ phố thuốc bắc

 

 

             Chiếc ghế bà Tư vẫn ngồi, giờ trống không.

Na đến, ngồi trên chiếc ghế bà Tư vẫn ngồi, mặt ngóng ra phía đầu phố.

            Đầu phố vẫn tấp nập người và xe.

            Không thấy bóng Lâm.

            Lan xách giỏ từ phố đi tới. Cô nhìn Na mỉm cười.

 

                                                            lan

 

                                    Bà Tư đâu mà em ngồi đó?

 

                                                            na

 

                                    Bà ốm.

 

            Tó đứng hút thuốc gần đấy, đưa mắt mỉm cười chào Lan, Lan tránh ánh mắt ấy, cúi đầu đi vào ngõ.

 

+gầm cầu thang

 

            Bà Tư nằm cong queo trên cái hòm sắt lớn, thở mệt nhọc.

            Lan đi tới, ngồi xuống bên bà Tư.

 

                                                            lan

 

                                    Bà ốm hả bà?

Bà Tư ngóc đầu dậy.

 

                                                            bà tư

 

                                    Mấy giờ rồi?

 

                                                            lan

                                                (Nói to hơn)

 

                                    Bà ốm à?

           

                                                            bà tư

 

                                    Tôi mệt quá.

 

                                                            lan

 

                                    Bà ăn gì, cháu mua?

 

                                                            bà tư

 

                                    Nước….

 

Lan lấy nước, nâng bà Tư dậy, đỡ cho bà uống nước.

Tó đến Gầm Cầu Thang,  đứng khoanh tay, say sưa ngắm Lan từ phía sau.

Lan đặt bà Tư nằm xuống, quay lui, chợt vấp phải Tó.

Lan cúi đầu tránh Tó, chực đi ra.

Tó kéo Lan lại, ôm Lan, hôn rối rít.

Lan đẩy Tó chạy lên cầu thang.

Tó sung sướng, đá cái lon không bay vù, anh hú lên như sói. Đột nhiên vùng chạy như điên ra phố.

Phía căn hộ Giáo Viên, lũ trẻ đồng thanh đọc bài.

 

38. Nội, ngoại- Ngõ-phố hàng thùng- Ngày.

 

+lối ngõ

 

            Na tha thẩn đi từ phố Thuốc Bắc ra phố Hàng Thùng.

            Na đứng trước mặt ngõ Hàng Thùng hồi lâu rồi đi trở lại.

 

+Gầm cầu thang

 

            Na đến bên bà Tư. Bà Tư nằm thiêm thiếp.

            Na ngồi xuống bên bà Tư, kéo chăn đắp cho bà. Bà Tư mở mắt nhìn Na.

 

                                                                        bà tư

 

                                                Mấy giờ rồi?

 

            Na không trả lời, lẳng lặng cầm bàn tay khô héo của bà Tư.

 

                                                                        na

 

                                                Cháu mua đậu hũ cho bà ăn nhé!

 

            Bà Tư kéo Na lại sát người, phều phào vào tai Na.

 

                                                                        bà tư

 

                                                Bà chết… cất tiền cho bà nhé!

 

                                                                        na

 

                                                Vâng.

 

                                                                        bà tư

 

                                                Tiền của ông. Khi nào ông về thì đưa ông….

 

                                                                        na

 

                                                Vâng.

                                                ……….

Bà yêu ông à?

 

            Bà Tư cười mếu máo.

 

                                                                        na

 

                                                Yêu thì thích bà nhỉ?

 

Bà Tư cười mếu máo, đầu gật gật, nước mắt chảy dầm dề khắp khuôn mặt sắp tàn lụi của bà.

 

+lối ngõ

 

Na cầm cái bát không, rời Gầm Cầu Thang đi ra phía Hàng Thùng.

Lâm đạp xe đi qua Ngõ.

Na nhìn thấy, cô sững lại giây lát rồi vùng chạy ra phố Hàng Thùng.

 

+phố Hàng Thùng.

 

            Na chạy ra phố Hàng Thùng.

            Bóng Lâm thấp thoáng trong dòng người.

 

                                                                        na

                                                            (Gọi to)

 

                                                Anh Lâm! Anh Lâm ơi!

 

            Tiếng đập gõ sắt nhôm choang choang át tiếng gọi của Na.

            Na chạy tơi bời giữa dòng người, vừa chạy vừa gọi khản tiếng.

 

+vỉa hè phố hàng thùng

 

            Na úp cái bát không lên đầu, thất thểu đi về, vừa đi vừa khóc.

 

39.nội- gầm cầu thang-ngày.

 

Na bưng bát  đậu hũ đến thì thì Giáo Sư đang đỡ bà Tư, bón từng thìa đậu hũ cho bà Tư.

            Na đứng trố mắt nhìn.

            Bà Tư ăn xong, Giáo Sư đỡ bà nằm xuống, ngồi bên bà.

            Giáo Sư rút tờ giấy đánh máy ra, trải rộng đặt bên bà Tư. Nhìn rõ trên tờ giấy ghi :

 

                                                Giấy chuyển nhượng nhà ở.

 

Tôi tên là : Hồ Thị Tư, chủ biệt thự 18 E phố Hàng Thùng, nay là Ngõ 106 G.

Đồng ý chuyển nhượng cho Giáo Sư Lê Hùng Bê  01 căn hộ…..

 

                                                            Giáo sư

 

                                    Trước sau bà cũng về cõi tiên, xin bà nhón tay

          làm phúc…

 

                                    bà tư

                           (Thều thào)

 

            Chứng nhận à?

 

                                    Giáo Sư

 

            Vâng. Cháu cũng cô độc như bà, xin bà gia ơn…

 

            Giáo sư bôi mực tàu vào ngón tay trỏ bà Tư.

 

                                    bà Tư

 

            Bây giờ cũng chứng nhận bằng ngón tay à?

 

                                    giáo sư

 

            Vâng. Ngón tay bà quí  hơn vàng đó bà.

 

                                    bà tư

 

            Thế à?

 

                                    giáo sư

 

            Vâng.

 

            Vừa nói Giáo Sư vừa ấn ngón tay vào tờ giấy.

Giáo Sư gấp giấy bỏ vào túi, ngước lên thấy Na, sau lưng Na là Tó. Ông vội vàng đứng dậy đi. Lập tức Tó kéo cổ áo Giáo Sư lôi lại, thò tay lấy tờ giấy trong túi Giáo Sư, Giáo Sư chụp lấy tay Tó giữ lại.

 

                                                giáo sư

 

                        Mày làm cái gì thế?

 

Tó lôi tờ giấy trong túi Giáo Sư ra đọc.

 

                                                Tó

 

            Bây giờ mới thừa nhận Giáo Sư thông minh!

 

Giáo Sư giật tờ giấy, vội vàng nhét vào túi mình.

 

                                                giáo sư

 

                        Giáo sư không thông minh thì lũ vô học như

chú mày thông minh à?

 

            Tó đá đít Giáo Sư một cái thật mạnh, khiến Giáo Sư ngã dúi.

 

                                                            tó

 

                                    Cút!

 

 Giáo Sư lồm cồm bò dậy phủi đít quần.

 

                                                            giáo sư

 

                                    Thật không một nền giáo dục nào!…

 

40.Nội, ngoại-Ngõ-mặt phố thuốc Bắc-đêm khuya.

 

+đầu cầu thang gác hai

 

            Na đứng dựa lan can nhìn xuống gầm cầu thang.

            Bà Tư nằm cong queo. Cạnh bà, ngọn đèn dầu hạt đỗ cháy leo lét.

            Lan mở cửa bước ra, len lén đi qua Na, xuống cầu thang.

            Tó đang đứng ở giếng trời.

            Lan xuống, họ ôm nhau hôn thắm thiết.

            Na quay lại, chợt nhìn thấy Lan và Tó đang hôn nhau. Rồi họ khoác vai nhau đi vào lối ngõ, ra phố.

            Na xuống cầu thang, lặng lẽ đi sau lưng họ.

 

+mặt ngõ phố thuốc bắc

 

            Na ra mặt ngõ. Cô đứng nhìn Lan và Tó đang khoác vai nhau đi về phía cuối phố.

 

                                                            Lâm (off)

                                    Na!

 

            Na quay lại, thấy Lâm, cô chạy ào tới.

 

                                                            Na

                                                (Gần như reo lên)

 

                                    Anh Lâm! Sao anh ở đây?

 

            Na sà vào ngực Lâm.

 

                                                            lâm

 

                                    Anh ngồi đây đã nhiều đêm rồi.

 

            Họ ghì chặt nhau. Hôn nhau. Những chiếc hôn nồng nàn.

            Nguyên đi làm ca ba về, vừa định vào ngõ, chợt thấy cặp trai gái đang hôn nhau, Nguyên đứng lại nhìn.

            Lâm vội vàng cởi cúc áo Na, hôn lên bộ ngực non của Na.

            Nguyên tiến tới, túm lấy tóc Lâm, hất ngược mặt Lâm lên.

 

                                                            nguyên

 

                                    Thằng mất dạy!

 

            Nguyên đấm mạnh vào mặt Lâm, Lâm ngã nhào. Lâm vừa lồm cồm bò dậy thì Nguyên lại đấm, Lâm lại ngã nhào.

            Na rú lên, ôm lấy lưng Nguyên ra sức kéo lại.

 

                                                            na

 

                                    Anh Nguyên, đừng! Đừng mà… anh Nguyên ơi!

 

            Lâm lồm cồm bò dậy, ba chân bốn cẳng vụt chạy.

            Na vừa khóc vừa đấm thùm thụp vào ngực Nguyên.

 

                                                            na

 

                                    Anh ác lắm! ác lắm! ác lắm!

 

            Nguyên đứng yên cho Na đánh. Lát sau, vỗ vỗ vai Na.

 

                                                            Nguyên

 

Vào ngủ đi em, sắp sáng rồi.

 

            Nguyên ôm vai Na, đưa Na vào Ngõ.

                                               

                                                            nguyên

                                   

Theo thằng chó chết đó làm gì. Để rồi anh đền

 cho thằng khác.

 

41. Nội-căn hộ ông tường-ngày.

Na nằm sấp giữa sàn nhà.

            Ông Tường ra sức phết roi vào mông na.

 

                                                            ông tường

 

                                    Yêu thì thích….này! Thích này! Thích này!

                                    Thích này!

 

            Nguyên và Sơn đứng cạnh đấy, sốt ruột nhìn Na bị đánh đau.

 

                                                            sơn

 

                                    Thôi bố ơi, em con chừa rồi, bố!

 

            Ông Tường vẫn không dừng tay.

 

                                                            ông tường

 

                                    Chừa này! Chừa này!

 

            Nguyên giữ lấy tay ông Tường.

 

                                                            nguyên

 

                                    Thôi bố! Em con còn dại mà!

 

                                                            ông tường

 

                                    Tránh ra!

                                    (Tiếp tục phết roi)

Dại này!Dại này!

 

            Na vùng dậy, cầm lấy roi ông Tường.

 

                                                            na

                                                ( Khóc rú lêngào to)

 

                                    Bố dại thì có! Bố không yêu thì bố dại. Con

          yêu đấy, bố làm gì nào!

Na ngồi vừa đạp chân vừa khóc.

            Ông Tường sững lại, ngơ ngác nhìn Na.

            Na vụt chạy ra khỏi nhà.

 

42.nội-cầu thang-gầm cầu thang-ngày.

 

+cầu thang.

 

            Na ngồi bó gối nhìn lên khoảng không của giếng trời.

 

+gầm cầu thang.

 

Gần như cả ngõ tập trung nơi bà Tư nằm. Hết người này đến người khác cầm giấy chuyển nhượng nhà, chen vào cầm tay bà Tư, lăn tay lên giấy.

Ai lăn được thì cầm tờ giấy hồ hởi đi ra.

            Bà Tư gần như không biết gì nữa, tay xoãi ra cho mọi người cầm tay mình lăn vào giấy.

 

                                                            bà A

 

                                    Nhanh lên! Kiểu này chỉ chừng mươi phút nữa

là bà đi thôi.

 

                        bà giáo viên

 

ờ, hèn gì bà cứ hỏi giờ hoài mà chẳng ai biết ý bà.

 

                        Tiếng một người

 

Bà đi rồi!

 

            Một bàn tay nhẹ vuốt mắt bà Tư.

            Tất cả im lặng nhìn bà Tư.

Ông Hàng Kèn, Bà Hàng Mã, Sinh và vài người nữa chạy tới, chen vào chỗ bà Tư.

Ông Hàng Kèn sụp xuống lạy bà Tư

ông hàng kèn

 

                        Bà ơi, bà sống khôn thác thiêng, phù hộ độ trì

cho các cháu có chỗ chui vô chui ra…

 

            Nói rồi ông cầm lấy tay bà Tư, quyệt mực, lăn tay vào tờ giấy.

            Bà Hàng Mã sụp xuống, lạy bà Tư.

 

                                                            bà Hàng mã

 

                                    Con lạy bà trăm ngàn mớ lạy!

                                    (Đưa tờ giấy cho Ông Hàng Kèn)

                                    Ông lăn giùm tôi mấy!

 

            Ông Hàng Kèn lăn tay vào giấy Bà Hàng Mã. Sinh và một hai người cũng đưa giấy cho Ông Hàng Kèn. Ông Hàng Kèn điềm nhiên lăn tay vào giấy.

 

                                                            ông hàng kèn

 

                                    Còn ai nữa không?

                                    (Không ai trả lời)

                                    Nhập quan!

                                    Mau đưa kẻo trưa rồi.

 

+cầu thang

 

            Na vẫn ngồi bó gối nhìn lên khoảng trời trong vắt.

 

 

43.ngoại-phố thuốc bắc-ngày.

 

 

            Đi trước đám tang bà Tư là Ông Hàng Kèn và năm đứa con trai của ông. Tất cả đang vừa đi vừa thổi kèn.

            Quan tài đặt sơ sài trên chiếc xe tang, trên quan tài dày đặc những cây nến nhỏ.

            Mọi người trong Ngõ lặng lẽ đi sau quan tài.

            Na lững thững đi sau cùng. Cô đi như người mộng du.

            Đám tang đi giữa dòng người ngược xuôi, đông đúc xe cộ.

 

44.nội-căn hộ ông tường-đêm khuya

 

Căn hộ tối đen, mọi người chìm trong giấc ngủ.

            Na ngồi im lìm trong bóng tối.

            Lan từ gác xép tụt xuống.

            Cô lén đến bên cái bàn nhỏ, đặt hai tờ giấy trên mặt bàn.

            Lan xách gói rón rén đi ra.

 

45.ngoại-mặt phố thuốc bắc-đêm khuya.

 

Phố đầy sương muối.

            Tó ngồi trên xe máy chờ sẵn.

            Lan xách túi chạy ra, vội vàng ngồi lên xe.

 

                                                            na(off)

 

                                    Chị Lan! Chị đi đâu đấy?

 

            Lan ngoái lại thấy Na đứng ở mặt ngõ, vội vàng xuống xe, chạy đến chỗ Na.

 

                                                            lan

 

                                    Chị đi em nhá!

 

                                                            na

 

                                    Chị đi đâu?

 

                                                            lan

 

                                     Đi xa lắm.

 

            Na cầm lấy tay Lan.

 

                                                            na

                                                (Như sắp khóc)

 

                                    Chị đừng đi….

                                    ………..

                                    Em thương chị lắm…

 

            Lan ôm lấy Na.

 

                                                            lan

                                                (Nghèn nghẹn)

 

                                    Chị cũng thương em lắm.

 

            Họ ôm nhau trong giây lát, rồi Lan vội vã rời Na, bỏ chạy về phía Tó.

            Xe vù đi.

            Na đứng nhìn chiếc xe máy chở hai người khuất hẳn sau lối phố.

            Na lững thững đi.

             Na đi như người mộng du trên phố đêm khuya, không một bóng  người.

          Na đi mãi, đi mãi, dần chìm trong sương sớm muối dày đặc.

 

46.nội-căn hộ ông tường-ngày.

 

Sơn cầm được cái gì ném vỡ tan cái đó. Anh như một người điên, đập phá tha hồ trong nhà.

Bé Gái đứng ở góc nhà khóc thét.

            Ông Tường ngồi gục đầu bên chiếc bàn nhỏ. Trước mặt ông là hai tờ giấy của Lan để lại. Tờ thứ nhất đề : Đơn xin li hôn.Tờ thứ hai đề : Con lạy bố, con đi.

            Trong khi Sơn đập phá, ông Tường không một lần ngước lên.

            Nguyên mở cửa. Anh đứng nép bên tường nhìn Sơn đập phá.Thấy bé gái khóc, Nguyên bế bé gái lên.

            Hùng chạy vào. Anh đứng trơ ra trước cửa.

            Sau một hồi đập phá tơi bời. Sơn rũ xuống. Đoạn anh vùng dậy, cầm dao phay lao ra cửa.

 

                                                            sơn

 

                                    Tôi phải tìm diệt con dâm phụ!

 

            Hùng đẩy Sơn trở lại.

 

                                                            Hùng

 

                                    Dừng lại đi!

 

            Mặt Sơn đỏ ngầu.

 

                                                            sơn

 

                                    Tránh ra!

Anh có mất đâu mà anh xót!

 

                                                            Hùng

                                                       (Từ tốn)

 

                                    Trách người cũng phải nghĩ đến mình…

                                    Không làm chồng được mà cứ ép người ta làm

 vợ là vô lương!

 

            Lúc này ông Tường mới từ từ ngước lên. Ông nhìn xoáy vào mắt Hùng.

 

                                                            ông tường

 

                                    Bố đấy. Bố vô lương đấy. Bố biết em mày không

làm chồng được cũng cứ ép em mày lấy vợ cho

 bằng được….

 

            Hùng cúi đầu nín thin.

            Sinh và Liên hớt hãi chạy vào. Thấy nhà tan hoang, cả hai đứng sững, len lén nhìn ông Tường.

            Ông Tường hướng về phía Liên, Sinh.

 

                                                            ông tường

 

                                      Sao rồi?

 

                                                            sinh

 

                                    Cái Na bỏ theo thằng Lâm bán than bố ạ.

 

            Ông tường cười gằn một tiếng rồi bất thần cầm lọ hoa nhỏ trên bàn ném mạnh vào tường.

 

                                                            ông tường

 

                                      Hết!

 

            Ông Tường đập đầu xuống bàn. Lát sau ngước lên nhìn các con.

 

                                                            ông tường

 

                                    Chúng mày cũng liệu đường mà đi đi. Mình bố ở

đây thờ phụng mẹ chúng mày là được rồi.

………………………………………………..

Đi đi…Còn đứng trương mắt ra làm gì?!

(Đập bàn) Đi đi!

 

            Mọi người len lén đi ra.

 

47.nội-căn hộ ông tường-ngõ-ngày.

 

+căn hộ ông tường.

 

             Đèn không bật sáng.

Ông Tường ngồi yên bên chiếc bàn nhỏ trong bóng sáng mờ mờ của căn hộ.

Căn hộ đổ nát, hoang tàn.

Tiếng đục tường vang lên đều đặn.

Tiếng khoan tường thỉnh thoảng lại rít lên.

 

+Ngõ

 

            Tầng trệt. Các căn hộ đều vắng hoe, đồ đạc đã dọn đi sạch, cửa mở toang, các bức tường ngăn đã được đập vỡ.

            Tiếng đập tường, đục tường, khoan tường vang lên chói tai.

            ánh sáng từ hai mặt phố dần ùa vào, sáng bừng lên từng khúc một.

 

+căn hộ ông tường

 

            Ông Tường ngồi yên như một pho tượng gỗ mục.

            Hai cánh cửa căn hộ ông bỗng bật mở.

 Gió và ánh sáng ùa vào căn hộ đổ nát của ông.

            Ông Tường đứng dậy, loạng choạng đi ra cửa. Ông đứng tựa cửa nhìn ra.

Tầng trệt ngõ phố của ông lúc này đã rỗng không, nắng gió tràn đầy.

                       

                                            Hết.

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *