Con Chôm Chôm

Hôm nay Trần Thùy Mai gửi cho mình cái truyện ngắn của Tàu: Người mẹ điên của Vương Hằng Tích, Mai còn chua thêm mấy chữ, nói gửi Lập nhân ngày của mẹ. Bây giờ mới nhớ ra chủ nhật này là chủ nhật tuần thứ hai của tháng năm, tức là Ngày của mẹ. Tất nhiên ngày mẹ của Tây chứ  lễ Vu Lan hãy còn lâu mới tới. Truyện thật cảm động, nó lột tả tâm trạng đứa bé xa mẹ khi lọt lòng, đến khi gặp lại mới biết mẹ mình là một “ con điên” bị mọi người coi rẻ và xa lánh. Tự nhiên mình nhớ đến con Chôm Chôm, nó giống hoàn cảnh “Người mẹ điên” vậy, tội lắm.

Chuyện thế này.

Đầu tháng 12 năm 1980 tụi mình vừa tốt nghiệp từ quê ra lại trường để chuẩn bị đi bộ đội. Lúc này đang chiến tranh biên giới Việt- Trung, sinh viên nam ra trường đều được gọi vào bộ đội, trừ những những thằng sứt môi lồi rốn. Vui nhất là những thằng lý lịch xấu không được đi nước ngoài nhưng đi bộ đội để đánh nhau với địch thì lí lịch xấu mấy cũng trúng tuyển tất, sao mà ta chủ quan quá, hi hi.

Một hôm mình đang uống nước chè với thằng Tuất thằng Hoan ở quán chè cổng Đại Cồ Việt, một thằng  cao to trắng trẻo đẹp trai nhảy vào quán. Không chào hỏi ai cả, nó ăn liền bốn, năm cái bánh rán, uống vội hớp nước chè rồi đi ngay. Mình hỏi thằng Hoan thằng Tuất, nói thằng này ở đâu mà thấy quen quen. Thằng Hoan nói thì nó ăn cùng nhà ăn số 4 với mình mà, hình như nó ở khoa Động lực hay Chế tạo máy gì đó.

Thằng Tuất ngồi tủm tỉm cười, nói tụi mày không biết đâu, thằng này hay lắm. Mình hỏi sao. Thằng Tuất nói nó bin con bé điên mười sáu tuổi, chẳng dè con bé có chửa, tất nhiên thằng này chạy làng. Gia đình con bé kiện lên Nhà trường, Nhà trường treo bằng nó hai năm, đợt này chỉ tuyển những thằng đã tốt nghiệp, thế là nó thoát đi bộ đội. Cái thằng may thế không biết.

Mình cười, nói ông bốc phét, cái thằng đẹp trai thế gái đẹp thiếu gì, sao phải ngủ với con điên? Thằng Tuất cười khì, nói đã bảo tình yêu mà, biết thế đếch nào được nhưng mà chuyện thật chăm phần chăm đấy. Sư bố thằng nào nói phét. Mình hỏi thằng Tuất, con bé kia ở đâu. Thằng Tuất nói nó là con Chôm Chôm vẫn hay ngồi đầu hồi nhà B8 ấy. À, con bé này thì mình biết.

Con Chôm Chôm đâu phải bị điên, nó thiểu năng trí tuệ do bị down, đôi khi nói năng như đứa dở tính chứ không điên. Con bé có cái mặt cực xinh, phải cái thân thể phát phì trông đến sợ. Ông trời đang tâm gắn gương mặt thiên thần lên một thân thể phì nộn mà không hề áy náy, thật bất công. Miệng con bé thật xinh, hồng tươi và chúm chím. Nhưng trong miệng lại chứa cái lưỡi không biết cử động. Thành thử nó nói ngọng kinh khủng, như  đang vừa ngậm cái gì vừa nói vậy.

 Mười sáu tuổi to cao phốp pháp như mụ Liên Xô  nhưng con Chôm Chôm vẫn hay đi chơi với tụi con nít năm, sáu tuổi. Đi chơi với tụi con nít thì nó được làm chị, bạn đồng lứa coi nó như đứa dở hơi, không đứa nào thèm chơi với nó cả. Thỉnh thoảng mình  vẫn thấy nó ngồi ở đầu hồi nhà B8 với tụi con nít. Nó rất hay hát, ngọng líu ngọng lô nhưng rất yêu đời, hi hi. Tụi mình  ở B8,  vẫn đi qua đầu hồi để ra phố, thỉnh thoảng  lại gọi trêu nó, nói ê Chôm Chôm… yêu anh không? Nó cười rất tươi lắc đầu nguây nguẩy, nói khơ iu khơ iu! ( Không yêu không yêu)

Con Chôm Chôm chỉ thuộc mỗi bài Bé bé bồng bông, nghe nói nó học bài này từ năm sáu tuổi đến năm mười sáu tuổi, đúng mười năm mới thuộc, kinh! Trông nó hát thật thương, như đứa bé năm tuổi nó úp hai tay áp má, đầu nghẹo thân lắc lư, hát bí bí bằng băng, ha má hằng hằng, bi thi xơ tá, bi im then cùn (bé bé bồng bông, hai má hồng hồng, bé đi sơ tán, bế em theo cùng) hi hi thật tội.

Nghe thằng Tuất kể vậy mình cũng thương con bé, từ đó ra vào khu nhà B8 mình vẫn để ý xem nó có đến ngồi chơi đầu hồi nhà như ngày xưa nữa không. Tuyệt nhiên không. Mãi đến tối hôm trước ngày nhập ngũ, mình ra quán đập phá với bạn bè một trận say sưa, quá nửa đêm mới về. Ngang qua đầu hồi nhà B8 mình bỗng nghe tiếng khóc thút thít, quay lại hóa ra là Con Chôm Chôm.

Mình đi tới hỏi sao khóc, Chôm Chôm? Con bé cúi mặt không nói, hỏi đi hỏi lại mấy lần con bé vẫn không nói, mình bỏ đi. Bất chợt con bé chồm dậy, hai tay chụp lấy tay mình, nói  cứ im cứ im! ( Cứu em, cứu em!). Mình nói có chuyện gì Chôm Chôm cứ nói thật với anh, giúp được anh giúp. Nó không nói gì thêm cứ túm chặt lấy tay mình vừa khóc vừa nói cứ im cứ im.

 Mình quát, nói mày không nói gì thì thả tay ra để anh về, khuya rồi. Nó khóc òa, hú hét rất to, nói im mu có con. ( Em muốn có con) Hai tiếng “có con” mình nghe rất rõ. Lúc bây giờ mình mới thấy bụng nó đã lùm lùm. Mình đoán có lẽ người nhà bắt nó xổ cái thai đi nhưng nó không chịu. Nó trốn nhà ra đây ngồi khóc cũng vì thế. Mình hỏi bố mẹ em bắt em đi xổ thai phải không. Nó gật đầu. Mình hỏi bố mẹ em nói với em thế nào, con lại bé khóc, nói im mu có con… im mu có con.

 Mình hỏi khó quá, làm sao nó nhớ được bố mẹ nó đã nói với nó thế nào. Đã bảo con bé thiểu năng trí tuệ toàn phần, thật khổ. Người nhà con Chôm Chôm tính vậy cũng phải, nó còn bé sức khỏe không đầu óc cũng không nốt, thế thì sinh con làm sao, nuôi con thế nào? Nếu giữ cái thai không khéo cả mẹ lẫn con khó an toàn tính mạng. Mình mà bố con Chôm Chôm chắc cũng phải làm vậy chứ biết làm thế nào.

Nhưng con Chôm Chôm không thể hiểu được vậy, nếu hiểu được vậy thì bố mẹ nó chẳng bắt nó đi xổ thai, nó chẳng phải trốn nhà ra đây ngồi khóc. Mình nói nếu em không đồng ý  xổ thai thì chẳng ai làm gì em đâu, đừng lo. Nó lắc đầu nguầy nguậy, nói không không, im mu có con… im mu có con. Mình thở hắt, như đứa bé 3 tuổi, con bé không thể nghĩ ra được lý lẽ gì, nó cũng không hiểu được lý lẽ của người khác.

Bỗng đâu ba bốn người đàn bà chạy tới, họ vây lấy mình, nói đây rồi đây rồi, thằng này đây rồi. Con Chôm Chôm kêu to, nói khô phá khô phá (Không phải không phải). Mấy giây sau họ nhận ra đã nhầm, nói anh đứng với con bé này làm gì. Mình nói cháu thấy nó khóc thì hỏi chuyện thôi. Họ lườm nguýt đầy nghi ngờ mình rồi kéo con Chôm Chôm đi. Con bé trì lại không chịu đi, mấy người đàn bà ra sức vừa đẩy vừa kéo nó. Con bé khóc rống lên, nó đưa tay vẫy vẫy gọi mình, nói cứ im!… Cứ im! (cứu em cứu em). Thật tội quá đi mất.

Hôm sau mình nhập ngũ, khi xe chạy bạn bè đứng dưới vẫy vẫy chào, thốt nhiên mình nhớ cái vẫy vẫy của con Chôm Chôm và tiếng kêu gào cứ im!… Cứ im! thảm thiết của nó quá.

 Đóng quân ở Sơn Tây được tám tháng mình quen được thằng Thiện, nó cũng lính tráng như mình nhưng dân Y khoa. Nghe nó bảo nhà nó ở tiểu khu Bách Khoa ( nay là phường Bách Khoa), mình có kể chuyện con Chôm Chôm cho nó nghe. Thằng Thiện kêu lên, nói a… con bé ở sát nhà tôi chứ đâu. Mình hỏi ông biết bây giờ nó thế nào không. Thằng Thiện khẽ gật đầu , nói biết, tội lắm. Con Chôm Chôm đẻ rồi, con trai. Gia đình tính giấu con Chôm Chôm lấy đứa bé cho người khác nhưng con bé phát hiện được. Sợ mất con nó ôm con trốn nhà đi biệt. Mình nói rồi sao nữa, thằng Thiện nói tôi chỉ biết đến đó thôi. Bây giờ không rõ mẹ con nó ở đâu. Cả nhà con Chôm Chôm bủa đi tìm cả tháng nay, chả biết có tìm được không.

Gần tết trời rét căm căm, chả nhớ nhân dịp cái gì đơn vị cho nghỉ mấy ngày, cả tiểu đội hè nhau mò về Hà Nội chơi. Về đến bến xe Kim Mã, tụi mình sà vào quán nước chè ăn bánh rán hút thuốc lào. Gần đấy có một đám đông đang túm tụm xem cái gì mình cũng không để ý. Chợt có tiếng khóc vang lên từ đó nghe như tiếng con Chôm Chôm. Mình chạy tới, té ra con Chôm Chôm thật. Nó đứng ôm con khóc bù lu bù loa, vừa khóc vừa  nói những gì không ai hiểu. Mình len vào, nói Chôm Chôm nhớ anh không?

 Con bé nhận ra mình, nó bíu lấy áo mình, nói cứ im!… Cứ im! Mình hỏi chuyện gì, nó chìa đứa con ra. Mình nghĩ chắc đứa bé ốm đau gì bèn bồng lên, chẳng ngờ nó đã chết cứng từ  lâu rồi. Con Chôm Chôm cứ bíu chặt lấy mình khóc rống lên, nói cứ im!… Cứ im! Mình đứng trơ chẳng biết nói gì.

 Sao mà buồn thế.

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *