Hot boy

  1. Không biết trước năm 1960 thế nào, mình còn quá nhỏ không nhớ, nhưng từ năm 1960 đến 1970, hot boylà anh bộ đội. Có lẽ thời loạn, anh bộ đội nổi lên như mẫu người hùng, được xã hội yêu quí ngưỡng mộ.

Thoạt kì thuỷ con gái hễ cứ thấy anh bộ đội là mê, sau biết phân biệt lính bộ binh, lính phòng không, lính hải quân….để chọn lựạ.

Phải cái các chị không biết phân biệt quân hàm quân hiệu. Trừ lính hải quân, còn lại thấy lính nào cũng giống lính nào. Ra đường gặp các anh  bộ đội chọc ghẹo, mặt cứ hất lên ra vẻ lắm, nhưng vừa đi qua là lập tức túm lấy con nít tụi mình hỏi rối rít, răng răng… quân chi quân chi?… Cái giống một cái xoong hai que đũa là quân chi?… Cái giống hai con cu ngoắc nhau là quân chi…

Trong số lính tráng lượn qua lượn lại thị trấn quê mình, lính bộ binh thấp giá nhất, cao giá nhất là lính hải quân. Lính hải quân hồi này được tuyển chọn khá cẩn thận, đa số đều cao ráo đẹp trai, lại có bộ quân phục “sặc sỡ”, mũ két bi ba dây, yếm trắng ba sọc đẹp như văn công, không có cô nào không mê.

Chị Nghĩa của mình có yêu một anh hải quân. Mấy chị hàng xóm ngồi túm túm nhìn hai người nắm tay nhau đi trên đường, mắt thì rực lên thèm khát, ghen tị, mồm thì dẩu lên trời, chà… đồ hải quân là cái chi mà. Mấy chị khác nghe nói thì hùa theo, ừ đo ừ đo.

Tất nhiên lính không quân là mê nhất, vì các anh đều to cao đẹp trai, lại lái máy bay, dân tình vô cùng ngưỡng mộ, đừng nói các cô gái trẻ.

Mình nhớ có anh Quang vừa khám trúng phi công, lập tức cả thị Trấn đều biết, bàn tán xôn xao. Mấy tối trước ngày anh đi, các chị lượn qua lượn lại trước ngõ nhà anh, đấm lưng nhau, đùn đẩy nhau, nói, mi vô đi… mi vô đi, rồi cười ré, ngoắt đít chạy ào ào qua nhà anh, chỉ mong anh ới một tiếng, mời vô nhà chơi.

Sau, gia đình anh Quang hỏi vội chị Hà cho anh, coi như dấm sẵn. Cả nhà chị Hà sướng quá, mổ heo đón nhà trai, đám hỏi mà mổ một con heo 50 cân là chuyện xưa nay hiếm.

Mạ mình chạy sang nhà chị Hà nói, ui chao nhà anh chị may hè, có con rể phi công. Mạ chị Hà làm bộ nói, chà phi công phi keo chi hè, quan trọng là cái đức chị ơi. Ba chị Hà nói,đúng đo đúng đo… nhà tui kén rể là kén cái tâm hồn.

Chị Hà ngoài mặt coi như không, đi đâu cũng kể anh Quang cưa mình mấy năm… mấy năm, tặng thơ bài này bài kia, vật vã mãi chị mới duyệt cho, kì thực mới nghe mẹ anh Quang đánh tiếng đã sướng cuống cà kê lên rồi, mồm thì nói con không biết, ba mạ đặt đâu con ngồi đó, bụng thì thon thót sợ nhà anh Quang đổi ý.

Sau đám hỏi chị Hà cắp tay anh Quang lượn khắp thị trấn, không có ai quen thì thôi, hễ gặp người quen là chị ra cái vẻ bà chủ nói anh Quang lấy cho em cái này, anh Quang làm cho em cái kia.

Các chị cũng trẻ cũng xinh như chị Hà ngoài mặt thì ôm lưng hót cổ chị Hà nói, mừng nha mừng nha… nhất mi đó. Sau lưng thì nói, chà… hay ho chi phi công. Xe cộ hỏng hóc còn dừng lại sửa được, máy bay hỏng hóc là chết liền! Mấy chị nghe nói thì hùa theo, ừ đo… ừ đo!

Mê quân này quân kia chán, các chị mới để ý đến chức vụ. Ai sống thời này đều nhớ như in câu hát Em yêu anh trung uý, không yêu anh binh nhì một tháng năm đồng... Lương trung uý 75 đồng, thời mà cán bộ viên chức chỉ có 39 đồng năm hào thì 75 đồng là một đồng lương mơ ước. Sĩ quan thường mặc áo đại cán bốn túi, quê mình gọi là bâu, thế nên mới có câu: Râu thì râu bốn bâu em cũng lấy.

Chị em nhìn quân hàm cứ mù mịt, chẳng biết chức gì ra chức gì, cứ tưởng nhiều sao là chức to, lắm khi bị hố điếng người.

Nhà chị Loan thấy anh đeo quân hàm ba sao đến chơi, mừng húm. Người nhà đi hỏi, ưa liền. Sau có người nói đồ gạch vải, không phải gạch đồng. Chị hoảng lên hỏi, răng răng? Người này nói, ba sao một gạch vải là thượng sĩ thôi,  ba sao một gạch đồng mới là thượng uý. Chị Loan ngồi khóc sưng mắt. Lần sau có cô bạn nào sắp có chồng bộ đội chị đều nhắc, ây ây… gạch vải ẻ vô nha, nhiều sao cũng ẻ vô!

 Chị Huệ tiếp anh chuẩn uý ở phòng khách. Mạ chị đi chợ về, thấy quân hàm trọc lóc một gạch, bà đi qua lờ không chào, kéo chị vào phòng trong nghiến răng nói nhỏ, răng ngu rứa con, hắn có sao đom mô mà yêu với đương, ngu ngu!

Chị Huệ nói, mạ tề… một gạch đồng là chuẩn uý của người ta đó. Mắt bà sáng lên nói, rứa a… rứa a! Bà quăng cái rổ chạy ra túm lấy tay anh chuẩn uý cười xoe xoe, nói,  con tới chơi đa con! Chuyến ni dứt khoát phải ở lại ăn cơm với nhà bác, không bác giận đó.

Chị Lan Anh đẹp nhất xóm Long Hoà, chị ở gần nhà mình, không ngày nào mình không thấy bộ đội vào nhà chị. Có anh thiếu tá đến chơi, chị cứ ngồi hất mặt lên, trả lời nhát gừng. Ba mạ chị cũng ngồi trong bếp không thèm ra chào.

 Chán, anh này bỏ về. Mình hỏi chị Lan Anh, răng chị chê anh nớ? Chị trề môi nói, đồ một sao… quẹt quẹt! Mình nói, một sao nhưng có hai gạch đồng là thiếu tá đó. Chị sững sờ, đập hai tay vào má kêu to, ui chao… tui lại ngu rồi!

Ba mạ chị Lan Anh từ bếp lao ra cuống quít hỏi, răng răng.. thiếu tá à… thiếu tá à? Mình nói, một gạch là uý, hai gạch là tá. Mạ chị thở vô thở ra, nói, mần răng mà kêu thằng đó lại chớ một gạch là một đống của đó con ơi.

Cuối cùng chị Lan Anh cũng cưới được anh thiếu tá. Hôm đám cưới ba chị cầm micro thổi phù phù,  a lô a lô… thưa bà con tôi mừng là gia đình con rể có thành phần cơ bản, mừng hơn nữa là con gái tôi có lập trường kiên định, biết người lính vào sống ra chết vẫn cứ yêu thương, chung thuỷ đợi chờ.

Mọi người nói, ua chầu chầu… Lan Anh giỏi hè giỏi hè, rồi vỗ tay rầm rầm.

2.Kịp đến thời hot boy là lái xe. Đấy là những năm 1975-1985 cộng trừ trước sau chừng vài năm thời này đói kinh hồn từ khi mình lớn lên đến giờ chưa thấy thời nào đói như thời này.

Giải phóng Miền Nam xong mọi người sướng mê man. Anh cu Đe chủ tịch Thị trấn nói, hoà bình thống nhất rồi mình vọt một phát lên CNXH. Rứa là khe khe khe… Anh lại nói, cấp trên hứa rồi sắp tới sẽ cấp cho mỗi nhà một cái ti vi xem phim nghe hát cả ngày. Rứa là khe khe khe…

Chẳng ai biết ti vi là cái gì cứ sướng cái đã. Anh cu Đe vào Nam thăm bà con.  Mọi người hỏi, ngoài Bắc có ti vi không?  Anh liền cười phát, nói, è he tưởng chi. Ti vi chi cũng có. Mọi người hỏi ,có ti vi màu không? Anh cười thêm phát nữa, nói, è he… màu chi cũng có!

Vẫn sung sướng tự hào ca hát ngây ngất nhưng mà đói đói vàng mắt. Mình đang tuổi lớn tối nào cũng không ngủ được vì đói nằm chiêm bao toàn thấy đồ ăn.

Hậu chiến đói kém là phải nhưng đói thế này chủ yếu là hậu quả của chế độ bao cấp “cái gì cũng phân mà phân thì như cứt”, lại thêm ngăn sông cấm chợ khắp nơi. Phàm là hàng hoá không phải hàng quốc doanh đều bị coi là hàng lậu cách nhau chừng vài trăm cây số giá cả có thể cách nhau chừng 4, 5 lần là chuyện thường.

Thành ra béo nhất là mấy anh lái xe hễ ai cầm được cái xe nhà nước là coi như cầm được sự sống của cả nhà rồi. Không kể việc bớt xén hàng hoá xăng dầu của nhà nước, chỉ cần cho vài chục người ngồi sau thùng xe tải chở đi chừng trăm cây là bỏ túi vài trăm bạc ngon ơ rồi.

Nhưng chủ yếu cánh lái xe sống nhờ vào dân buôn lậu, ấm no cũng nhờ đấy mà ra. Càng ngăn sông cấm chợ thì dân buôn lậu và cánh lái xe càng béo. Thà sống lậu hơn chết ngay, người ta nói một vốn bốn lời thoát qua các trạm thuế có khi một vốn bốn chục lời không thèm nói ngoa.

Kể qua vậy để các bạn trẻ hiểu vì sao lái xe thời này lại trở thành hot boy.

Thực ra nói lái xe là hot boy cũng không chính xác phải nói hot boy là cánh “giặc lái” mới đúng. “Số một là lái máy bay số hai tàu hoả no say suốt đời/ số ba tàu thủy ngoài khơi/ ca nô trong bến đã đời tiền nong/ số bốn xe buýt lòng vòng/ số năm xe tải vào trong ra ngoài/ ai ơi yêu lấy anh tài/ vào trong thịt cá ra ngoài bảnh bao”.

Chỉ cần nhìn anh số 5 thôi dân tình đã lác mắt. “Quần ximili vừa đi vừa ngắm/ dép tông Lào áo trắng thảnh thơi”. Mùa hè xe đỗ đường cái. Con gái đi chơi từng tốp, lái xe bật đèn pha, các cô tay che mắt liếc dẩu môi nói, chi mà vô duyên rứa hè!  Cười cái ngoảy đít cái, chạy. Qua khỏi bóng đèn thì túm tụm nhón chân nhìn qua cabin ngắm trộm lái xe thì thầm tấm tắc, trẻ hè… trẻ hè!

Cô nào được lái xe mời ngồi cabin, bụng hí hửng lắm nhưng mặt làm bộ tỉnh bơ. Tay gác cửa xe, mắt nhìn thẳng cái cổ cứng ngắc. Thấy bạn quen thì thò cổ ra kêu, nời… đi mô đó? Mấy bạn cô ngửa cổ nhìn cô đầy ngưỡng mộ, nói, sướng hè… sướng hè! Xe đi qua các cô nhếch mép cười nhạt. Người này nói, đồ mặt như mặt mo mà cũng lấy được lái xe hà bay. Người kia nói, ừ đo… đúng là may hơn khôn to l. hơđẹp mặt.

Mình kể cho anh cu Đe nghe. Anh cu Đe cười cái khẹc nói mấy con đó nói rứa chơ tối về là tụt quần ngắm cái của mình cả đo. Vợ anh lườm anh, nói, đúng rồi tui trước khi lấy anh không tụt quần ngắm nên mới cực ri đây. Anh cu Đe lại cười cái khẹc, nói,  đúng là không cãi nhau được với mấy đứa l. trâu.

Trước nhà mình có con Na bằng tuổi mình. Xinh. Thích mình lắm, mình cũng thích nó. Mình ngồi ngạch cửa nhìn sang, nó ngồi cửa sổ ngó lại. Cứ ngồi cả ngày ngắm nhau không biết chán. Thỉnh thoảng gặp nhau đầu ngõ làm như vô tình chạm nhau cái sướng râm ran. Bụng nghĩ sao rồi mình cũng cưới con này làm vợ.

Chẳng ngờ có anh lái xe tên Hoá người Quảng Thanh tăđược con Na. Tháng này anh qua nhà ném xuống bao gạo, tháng sau anh qua nhà ném xuống bao gạo. Chưđầy chục bao con Na đã là vợ anh Hoá rồi.

Anh cu Đe họp thanh niên Thị trấn, nói,  các đồng chí thanh niên thời đại mới mà lạc hậu quá. Kĩ sư bác sĩ không mê lại đi mê mấy thằng lái xe. Tụi nó rặp khắp đông vòng tây rồi về rặp các đồng chí đó. Vinh dự cái gì mà đi cưới mấy thằng xe tải.

Con Na lúc này đã có chồng xe tải mặt vênh vênh, bụng lùm lùm đứng lên nói, báo cáo đồng chí chủ tịch chúng tôi cưới chồng chứ không ới vinh dự. Anh cu Đe tịt đứng trơ.

Anh cu Đe nói gì mặc kệ, hễ có chiếc xe tải nào rẽ vào lối xóm là con gái cả xóm nhớn nhác hỏi nhau, ai rứa… ai rứa? Vô nhà ai rứa… vô nhà ai rứa? Nhà ai không biết nhưng chắc chắn nhà đó có con gái đẹp.

Con gái trong xóm làm gì thì làm không thể không đi qua ngõ nhà có xe tải đỗ một lần, mặt hất lên ra cái điều không thèm nhìn vào, mắt thì liếc xéo vào nhà. Thấy cô con gái đang ti toe với anh lái xe, cô mím môi bịp một cái như cái rắm, nói, chà báu lắm đó mà vênh!

Cánh lái xe vào quán được coi là dân thượng lưu được trọng vọng hơn cả lãnh đạo huyện. Mình hay ngồi quán vợ anh cu Đe. Hễ xe vừa trờ tới, bất kể lạ quen, lái xe chưa kịp tắt máy vợ anh cu Đe liền te tái chạy ra cười cái xoẹt, kêu, ui chao ôi… đi mô mà lâu rứa!

Mấy cô phục vụ cũng chạy ra vừa đấm vừa vuốt,tranh nhau nói, bắt đền anh đo… bắt đền anh đo…ghét chi ghét lạ! Rồi thau rửa mặt rồi bàn ghế chùi vừa nói vừa liếc vừa cười tíu ta tiú tít. Lái xe ngồi gác cả hai chân lên bàn rút điếu thuốc Jet thổ thổ, búng ngón tay cái tách, nói , cho mấy chai chị ơi! Vợ anh cu Đe rối rít dạ dạ dạ!

Có hôm anh cu Đe ngồi uống với mình thấy thế ngứa mắt, nói, thời buổi đổi thay chủ tịch Thị trấn chưa khi mô vô quán được trọng vọng như rứa. Dân toàn nể trọng mấy thằng buôn lậu.Vợ cu Đe lườm cái, nói, anh ni nói hay, dân nể trọng tiền bạc ai ngu nể trọng lỗ mồm.

Chị Lê lấy chồng lái xe được một con thì phát hiện ra anh đã có vợ ở Đà Nẵng, chị chạy vào Đà Nẵng, chị vợ Đà Nẵng phát hiện ra anh chồng có vợ ở Thanh Hoá. Hai bà chạy ra Thanh Hoá, chị vợ Thanh Hoá phát hiện anh đã có vợ Hà Tĩnh. Cả ba bà chạy vào Hà Tĩnh hợp tác với chị vợ Hà Tĩnh cấu xé chửi mắng anh. Anh trợn mắt quát, tui rứa đo, lấy thì lấy không thì thôi. Cả bốn bà thè lưỡi rụt cổ con cón ai về nhà nấy.

Năm 1980 mình tốt nghiệp Bách Khoa chuẩn bị đi bộ đội. Mạ mình làm mâm cơm mời bà con láng giềng. Anh cu Đe cũng tới. Mạ mình nói cu Đe có ba đứa con gái không phần cho thằng Lập một con? Cu Đe nói, cho lấy lái xe cả rồi chị.

Mạ mình tròn mắt kêu, ua chao răng tài rứa, con gái toàn lấy lái xe! Cu Đe cười, nói, è he… có chi chị. Mình thích thằng lái xe mô thì mời nó về nhà ăn cơm rồi gửi con gái đi nhờ chỗ nọ chỗ kia. Nó đè con gái mình, mình đè cổ nó bắt cưới rứa là xong thôi.


Cả mâm r
ượu gật gù nói, ua chầu chầu cu Đe giỏi giỏi. Anh cu Đe nói, tui mần chủ tịch Thị trấn 5 năm mua được đúng cái giường hộp. Ba thằng con rể xây cho tui cả cái nhà lầu. Thiệt đo, đừng nói tui tham ô. Mọi người nói, phải phải.

Cu Đe nói, tui học tập nhiều chủ trương, chưa thấy chủ trương mô đúng đắn như chủ trương vợ tui. Dân mình bây giờ con trai cho học lái xe, con gái cho lấy lái xe, rứa là… khe khe khe.

Rút từ Ký ức vụn 1

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *