Make love và take off

Nghiệm ra trong suốt đời mình, hễ việc gì mà mình cố đều thành cả, trừ việc học ngoại ngữ. Không biết cái đầu mình cấu tạo bằng chất gì mà không sao nuốt nổi món ngoại ngữ. Việc học ngoại ngữ của mình na ná việc cai thuốc lá vậy, học đi học lại bao nhiêu lần tóm lại how are you vẫn hoàn how are you

 

Thấy Phạm Xuân Nguyên, Phạm Thị Hoài đọc nói tiếng Tây veo véo vừa thèm vừa ghen tỵ, mỗi đưa ba bốn ngoại ngữ, kinh. Mình thì ngoài tiếng Việt ra có thêm tiếng Nga, tiếng Anh. Tiếng nào cũng như mèo mửa. Tiếng Nga có từ thời học Bách Khoa, đến nay quên sạch không còn một từ, kể cả cái từ “vừa đi vừa đái vừa che” gốc của nó thế nào cũng không sao nhớ nổi. Ngu thế không biết.

 

Tiếng Anh được Nguyễn Thanh Sơn, Nguyệt Cầm và hai ông tây tên là Dean và Piter dạy cho hai ba năm trời, khi học thì ngon lành lắm, ra đường vấp phải ngọn cỏ là quên sạch. Xấu hổ chết được.

Nói thế thôi, nhìn lên không bằng ai nhưng nhìn xuống còn hơn được ối người. Ít nhất cũng hơn được Trung Trung Đỉnh, Bảo Ninh. Bảo Ninh thì chỉ kiên quyết bíêt có 3 từ là yes, no và wine, thế là quá đủ. Khổ nỗi khi người ta hỏi thăm vợ ông có khoẻ không thì ông tưởng hỏi ông có thích uống rượu không, lập tức giả đò khiêm tốn nói,thanhks… no no.

 

À quên, Bảo Ninh còn biết từ Woman nữa. Một hôm mấy ông tây đến nhà, có Phan Vàng Anh nữa, ông giới thiệu Phan Vàng Anh cho mấy ông tây, nói, this is Phan Vàng Anh, woman nhà văn .

Trung Trung Đỉnh thật tài. Đi Nga học Goorki 6 tháng, trong tay có cuốn hội thoại Việt Nga. Muốn nói câu gì thì chỉ vào câu Việt rồi đưa cho người Nga, người Nga lại chỉ vào câu Nga đưa lại cho ông để ông nhìn sang câu Việt. Thế mà thông suốt cả. Còn tán được em Nga chân dài miên man, đã đời.

 

Khi chia tay em Nga khóc như mưa chỉ vào câu Nga: em nhớ anh lắm. Ông Đỉnh tìm câu việt: Rồi một ngày anh sẽ sang đây với em. Nhưng câu này không có, ông khua khoắng chân tay thế nào mà cô Nga cũng hiểu, lại khóc như mưa, nói, em không cho anh về đâu. Câu này cũng không có trong cuốn hội thoại. Mặt ông Đỉnh đực như ngỗng ỉa. Thấy cái mặt ông, cô Nga tưởng là cái mặt chân thành, càng khóc như mưa .

Cái số Trung Trung Đỉnh may thế. Ông đi Mỹ, Nguyễn Thanh Sơn soạn cho cả một cuốn sổ nhỏ hội thoại Việt Mỹ. Tại sân bay chị Lâm Mỹ Dạ lạc mất đâu tìm không ra. Ông Đỉnh cuống lên, đến gặp một thằng Mỹ, muốn xin nó vào tổng đài sân bay a lô hỏi chị Dạ đang ở đâu. Nhưng cuốn hội thoại của Nguyễn Thanh Sơn không có trường hợp này. Trung Trung Đỉnh nói bừa, For me a lô… For me a lô… thế mà thằng Mỹ cũng hiểu.

Trung Trung Đỉnh Đỉnh còn nói được For me a lô chứ ông A thì một nửa tiếng Anh, tiếng Nga bẻ đôi cũng không biết, thế mà ông là dịch giả đấy. Thỉnh thoảng đọc chùm thơ tây, đề tên ông dịch từ nguyên bản tiếng Nga, tiếng Anh mà trợn mắt há mồm. Hoá ra ông nhờ con ông dịch thô ra, rồi ông làm lại thơ, thế là thành dịch giả.

Ông còn doạ in hai tập thơ dịch của ông, một tập dịch từ nguyên bản tiếng Nga, một tập dịch từ nguyên bản tiếng Anh. Thất kinh. Đúng là điếc không sợ súng. Nhưng mình không dám nói, bao nhiêu bạn bè của ông biết ông vẫn làm mấy trò dịch ma cũng chẳng ai dám nói cả. Bạn bè bóc mẻ nhau thấy kì kì thế nào, thôi thì nhịn quách đi cho còn bạn còn bè.

Năm 1986 hay 1982 mình không nhớ nữa, mình với anh Taọ (Nguyễn Trọng Tạo) xem bóng đá world cup, trong khi chờ đá bóng, đem phim sex ra xem chống buồn ngủ. Có phim Tấm gương của Nhật hay cực, phụ đề tiếng Anh. May cái câu chuyện đơn giản, thoại ít, phụ đề tiếng Anh toàn câu đơn giản nên mình vừa đoán vừa dịch cho anh Tạo cũng trót lọt.

Anh Tạo hỏi, make love, take off là gì mà thấy chúng nó nói hoài vậy mày? Mình nói, take off là cởi quần ra, còn make love là làm cái việc sau khi đã take off. Anh Tạo khoái lắm, cười khà khà, nói, tao chỉ cần hai từ này thôi, sang Tây tao giết hết gái Tây.

Năm 2003 anh Tạo đi Mỹ, các nhà văn Mỹ tưởng nhà văn thì nói tiếng Tây ngon lành, cứ nói chuyện lia xia, anh chỉ nhăn răng cười trừ, nói, tôi chỉ biết đọc không biết nói.

 

Một bà nhà văn Mỹ mời anh đến nhà chơi. Đến cửa bà này nói với anh hãy cởi giày ra bỏ lên giá giày. Anh Tạo nghe take off thì ngạc nhiên lắm, anh rỉ tai với một nhà văn đi cùng, nóiđàn bà Mỹ ghê thật, mình vừa đến cửa nó đã bắt mình cởi quần. He he.

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *