Nghiện nói dối

Cái gì không có nó thì thèm chịu không thấu gọi là nghiện. Nói dối cũng dễ gây nghiện như ma tuý, như cờ bạc vậy. Chưa nghiện thấy nó vừa ghê vừa sợ, nghiện rồi thà chết còn hơn thiếu nó một vài giờ. Người nghiện nói dối hễ mở mồm ra là nói dối, chuyện không đáng để nói dối, không cần phải nói dối vẫn cứ nói. Thậm chí nói dối dễ làm họ thất thiệt hơn nói thật họ vẫn không kìm được. Trường hợp  hai bà hiệu trưởng, hiệu phó Trường tiểu học Nam Trung Yên là một ví dụ. Vì quá thèm nói dối “ chịu không thấu” mà hai bà không dưng tự đưa cổ vào tròng.

 

Hai bà thừa biết chỉ cần một lời thật kèm theo một lời xin lỗi sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả , đứa con nít còn thừa biết vậy huống chi hai bà. Kẹt vì hai bà nghiện nói dối quá trời. Nghiện nói dối cũng như nghiện ma tuý, nghiện cờ bạc, cũng là một con nghiện. Bất kì việc gì xảy ra đối với con nghiện, không ai hiểu được trừ con nghiện. Hỏi tại sao mày nghiện ma tuý, tại sao mày nghiện cờ bạc, cũng giống như hỏi tại sao mày nói dối. Đó là câu hỏi trời thua. Vậy nên đừng hỏi hai bà vì sao không thưa thật một câu, xin lỗi một câu lại bày đặt trò bịp tùm lum, nói dối như hát hay. Ủa, hay chửa! Con nghiện nói dối gặp một cơ hội để cho họ nói dối khác nào nghiện cờ bạc gặp xới bạc, nghiện ma tuý gặp chích choác. Họ mà nói thật trời sập cái đoàng.

 Các loại nghiện khác do ham vui mà nghiện, một thứ nghiện đầy cảm tính của những kẻ hời hợt và nông nổi. Nghiện nói dối thì khác, vì lợi lộc mà nghiện, một thứ nghiện 100% lý tính của những kẻ luôn có ý thức vun vén cho mình. Các loại nghiện khác cứ xài bừa bãi liên tục bất chấp hậu quả là trở thành con nghiện, với nói dối để trở thành con nghiện phải đúng qui trình.

Qui trình trở thành con nghiện nói dối rất đơn giản và hấp dẫn, ấy là: Điều 1: Tôi không bao giờ yếu kém, sai lầm, dối trá. Điều 2:  Nếu ai cho tôi yếu kém, sai lầm, dối trá hãy xem lại điều 1.  Qui trình này gặp mọi phong trào thi đua như hạn hán gặp mưa rào, đặc biệt phong trào thi đua từ hai tốt tới bốn tốt của ngành giáo dục. Thuở nhỏ luôn luôn quay cóp để trở thành là học sinh tiên tiến, học sinh giỏi. Ai bảo tôi quay cóp là kẻ thiếu trung thực. Lớn lên làm cô giáo luôn luôn thân yêu với đồng nghiệp với hiệu trưởng để đạt lao động tiên tiến, chiến sĩ thi đua, thích giáo viên dạy giỏi cấp nào ok luôn cấp đó. Ai bảo chạy chọt chạy tiền chạy tình để kiếm vinh dự vinh danh vinh quang kẻ đó là đồ vu cáo. Rồi lên hiệu phó, lên hiệu trưởng, lên phó phòng, lên trưởng phòng bla bla bla… nhờ tình thật thân tiền thật to. Ai bảo chạy chức chạy quyền là kẻ xấu, có âm mưu phá hoại, thậm chí đó là cộng tác viên của CIA, bala bla bla…

Qui trình nói dối hoàn thiện mỹ mãn, các con nghiện vươn lên trở thành những con nghiện gương mẫu. Trong khi các con nghiện khác thân tàn ma dại, tan gia bại sản, còn con nghiện nói dối cứ phơi phới đi lên, cuộc đời từ nay chỉ còn lại tiếng ca.  Bị hốt nhanh không nói nhiều như hai bà hiệu trưởng, hiệu phó trường tiểu học Nam Trung Yên chỉ là chuyện rủi ro, hoạ hoằn lắm mới gặp nạn.

Nói tới đây tui giật mình đánh thót, sợ rằng mình đã xúc phạm qui trình nói dối. Nói vậy hoá ra cả ngành giáo dục toàn nói dối à? Bộ nhất định sẽ nổi giận. Đồng chí Lại Văn Sâm lập tức được mời  về Bộ, cất cao  giọng hỏi:

–       Bộ ta ai nghiện nói dối, dơ tay lên?

–  Không có ai, không có ai và không có ai.

– Xin cảm ơn, xin cảm ơn và xin cảm ơn!

Ba Cái Đồn

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *