Niệu Liệu Pháp

Tối qua ủng hộ anh Châu Á thắng anh Châu Âu sung sướng trắng đêm, cảm, mệt, lại thêm mấy anh bạn trẻ gọi đi uống rượu ở Hồ Tây, về nhà tính làm một giấc không viết lách gì, chợt nhận được comment thằng Thịnh ( Nguyễn Thế Thịnh), nhắc đến “Niệu Liệu pháp”, nó bảo viết đi.
Thì viết.
Vào khoảng năm 1985, 1986 chi đó nhà mình ở 24 Lê Lợi Huế, cạnh nhà thằng Thịnh, sát ngay Hội Văn nghệ Bình Trị Thiên, 26 Lê Lợi.

Sáng đó không biết có việc gì mình sang Hội sớm, thấy chú Khuyến (Phan Văn Khuyến) phó chủ tịch hội, đứng đái ở hàng rào.
Ông cầm cái ca đái vào đấy, đầy ca thì bưng vào, trông điệu bộ kính cẩn  như bưng ca nước thánh.
Tưởng chú sưng chân, đau chân đái ra để bóp, ai dè chú ngửa cổ tu hết nửa ca, khà một tiếng rất ngon lành.
Mình trợn mắt hỏi, chú mần chi rứa? Chú không nói không rằng tu hết nửa ca còn lại, lại khà một tiếng ngon lành. Mình cười hè hè, nói, chú ni e điên. Ông nói, ua cái thằng ni không biết chi hết à, niệu liệu pháp, cả nước đang thực hành. Mình hỏi, niệu liệu pháp là chi? Ông cười to, nói, ngu lắm. Rồi ông ném cho mình một tập tài liệu, nói, xem đi.
 Mình xem qua, thấy lối tuyên truyền tào lao, đức Phật nói sao, Giê su nói sao, ông thủ tướng nước nào sáng sáng uống một ca nước đái mà chữa được bệnh tiểu đường, bà thị trưởng phố nào đó ở Pháp ung thư giai đoạn cuối, uống một trăm ca thì khối u tan, thêm trăm ca nữa thì các ổ di căn biến mất. Toàn chuyện trên trời, mình cười phì, nói, ri mà chú cũng tin.
Ông Khuyến trợn mắt nói, cả thành phố Huế uống hết mình tao đâu, không tin mày hỏi anh Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) anh Điềm (Nguyễn Khoa Điềm).
Vừa lúc anh Điềm xách cặp đi vào, mình hỏi ngay, anh gật đầu nghiêm trang, nói ừ, mình thực hiện lâu rồi.
Không dám hỏi gì thêm anh Điềm, mình ra khỏi phòng, cứ ngơ ra không biết sao mà đến anh Điềm cũng uống nước đái từ lâu rồi.
Mình xuống gác, thấy anh Vinh Nguyễn vừa đái xong, cầm cái ca đặt lên bàn thờ vái hai vái rồi tu sạch cả ca. Anh nói, tao uống mới một tuần mà đại tràng cơ bản đã ngon lành.
Cạnh nhà Vinh Nguyễn là nhà chị Hà Khánh Linh, chị đang bưng cái bô từ toilet vào, rót vào cái cốc thuỷ tinh, nâng cái cốc nước đái lên ngắm nghía rồi nhấp từng ngụm ngon lành. Chị nói, chị mới uống có ba buổi sáng mà cái xoang của chị 10 phần đã đỡ đến sáu, bảy.
Rồi chị nói về các giáo lí Phật đã ngụ hết cho mọi người hãy uống nước đái của chính mình, trải qua hơn hai nghìn năm ông gì đó bên Ấn Độ mới ngộ ra cái từ “nước nguồn” mà đức Phật nhắc đi nhắc lại nhiều lần chính là nước đái.
Mình vẫn không tin, chạy lên anh Tường. Anh đã uống xong ca to, đang ngậm một mồm nước đái, đầu gật gật, ra hiệu đúng đấy đúng đấy.
 Anh đang ngậm nước tiểu cốt để vững chân răng. Răng anh không vấn đề gì, nhưng anh Vĩ (Tô Nhuận Vĩ) nói răng chắc chim chóc mới bền, của ông không bền, ông cần củng cố chân răng. Anh Tường ngậm chân răng bằng nước tiểu rất lâu, một ngày nhiều lần là vì lý do đó.
Chị Dạ (Lâm Mỹ Dạ) la rầm trời, nói, nghe ai mà uống nước đái vậy hả trời, ông Tường ơi là ông Tường, văn hoá ơi là văn hoá.
Anh Tường nhìn chị Dạ, cái nhìn khinh thường, nói, em thì biết cái chi. Rồi anh vỗ vai mình ân cần nói, về thực hiện đi em, tôốk lắm tôốk lắm.
Mình về cơ quan kể cho anh Văn Lợi nghe, anh cười nói, tao uống cả nửa năm rồi, ông Điềm là tao bày cho đó.
Anh kéo tay mình nói nhỏ này, ngày xưa tao không biết tại sao mà thằng Nguyễn Quang Hà đêm nào cũng quất 5, 6 phát. Hoá ra nó uống nước đái mà giấu không cho ai biết.
Mình hỏi Văn Lợi, anh uống thấy răng? Anh nói mắt tao sáng lên hẳn, còn một đêm được ba phát, phát nào phát nấy bà xã mình sướng rêm.
Mình về nói với vợ, vợ kêu lên, tởm rứa mà anh cũng tin à.
Vừa lúc anh Vĩ đến, anh trợn mắt khoa chân múa tay nói, bên Nga ông Ốp gì đó đã nghiên cứu ra trong nước tiểu có chất gì chất gì, bên Nam Tư ông Vich gì đó đã thí nghiệm thành công trên một ngàn ca bệnh nhân chữa bệnh bằng nước tiểu hiệu quả như thế nào.
Thằng Thịnh bồng con sang nói, ông Vũ Thắng ( đương kim bí thư tỉnh uỷ) nhờ uống nước tiểu mà ông trụ được một ngày ba, bốn cuộc họp. Cả báo Dân đã uống hết rồi, ông Thích tổng biên tập báo Dân còn uống ngày ba ca, sáng trưa chiều tối chứ không chỉ uống buổi sáng không đâu.
Mình và vợ mình tin như điếu đổ. Sáng mai chồng đái vợ đái, nâng niu cái ca nước đái còn quá nước sâm.
Vợ uống vào một ngụm rồi nôn thốc nôn tháo, từ đó khiếp không uống nữa.
Mình mắng vợ, có ca nước tiểu cũng không nuốt nổi thì làm cái gì tốt.
Nói rồi mình tu sạch cả ca nước tiểu của mình. Khốn nạn tối hôm trước bia rượu nốc đầy bụng, nước tiểu khẳn mùi bia rượu cũng cố nuốt cho xong, nêu gương cho vợ.
 Mình uống được một tuần, sáng nào cũng cố nuốt hết ca nước đái khẳn mùi bia rượu. Sau nghĩ mình có bệnh tật gì đâu, sao tự hành mình khổ thế này, rồi lặng lẽ bỏ.
Ngô Minh hỏi mình, mày uống nước tiểu chưa? Mình nói phét, uống cả tháng rồi, tuyệt lắm, chỉ uống nửa tháng thôi bệnh dạ dày tự nhiên hết sạch, chuyện ấy khoẻ cực kì, một đêm năm, sáu phát.
Mắt Ngô Minh sáng lên, nói, rồi rồi… tao về uống ngay.
Tháng sau Ngô Minh đến nhà ngồi thở ra, nói, mọi người hợp nước đái hợp cả, riêng tao không hợp. Mình hỏi sao. Anh  thở hắt ra nói, chưa uống thì còn được một phát, uống rồi một nửa phát cũng hỏng lên hỏng xuống.
Mình nói cứng, anh nói thế nào ấy chứ, cả thành phố uống ai cũng kêu tốt.
Vài ngày sau thằng Thịnh đưa tờ báo có bài: Niệu liệu pháp phản khoa họcmột trò lừa đảo, cả hội mới ớ người ra.
Anh Điềm nói, hội mình anh em dại quá toàn nghe người ta xui bậy. Anh Vĩ nói, tuyên truyền rỉ tai nguy hiểm thế nào. Tôi đã nói rồi, tiếc thay anh em trí thức cả lại không ai cảnh giác.
Anh  Nguyễn Quang Hà cười ha ha ha, nói, tôi lừa các ông thế mà các ông cũng tin. Anh Văn Lợi nói, Lập ơi tao thử trí thông minh mày, chứ đời nào tao uống. Mình cũng nói với Ngô Minh, em trêu anh chứ có hoạ ngu mới đi uống nước đái. Ngô Minh cũng cười khe khe khe nói, tao cũng lừa mày chứ sức mấy tao ngu.
Chỉ anh Tường là ngơ ngác quay đi quay lại, nói, rứa a… rứa a?

Rút từ Ký ức vụn 1

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *